“Á... á...!”
“Sao cả nhà mày lại chạy sang nhà tao thế hả?”
Đến cái tát thứ ba, cậu ấm đầu bổ luống cuối cùng cũng nhớ ra phải khóc. Đặc biệt là cái dáng vẻ hung dữ của Hàn Tố, nó chưa từng thấy bao giờ, đáng sợ hơn cả lũ quái vật ngoài kia. Ít nhất lũ quái vật còn không đánh mỗi mình nó.
“Mày đánh tao! Mày đánh tao!”
“Mày xui lắm đấy! Đợi cha tao đến cứu, tao sẽ bảo ông ta không cứu mày đâu! Tao sẽ bắt ông ta chôn mày trong vườn!”
“Vậy thì để tao cho mày nếm thử giáo dục tát tai của giai cấp lao động!”
Nghe xong, Hàn Tố càng tức giận, đá thêm một cước, cố ý không dùng hết sức nhưng đủ đau để cậu ấm đầu bổ luống chạy quanh hầm như chuột chạy cùng đường.
Tiếng khóc the thé của nó vang lên trong đêm, khuấy động cả không gian tĩnh lặng. Những đứa trẻ khác trong hầm cũng bắt đầu khóc theo. Đứa bị dẫm phải vì chật chội, đứa vô tình trúng đòn, đứa thì không kìm nổi nỗi sợ bấy lâu.
Sự hỗn loạn bị dồn nén bỗng bùng phát. Tiếng khóc, tiếng la hét vang vọng trong căn hầm rỗng, đến cả Hàn Tố cũng thấy chói tai.
Rầm rầm!
Nhưng chính tiếng ồn đó đã đánh động “thứ gì đó” bên ngoài. Một bóng đen nặng nề đang tiến lại gần với tốc độ nhanh chóng.
Bùm!
Cánh cửa nhỏ bị đẩy mạnh, một luồng ánh đèn l*иg tràn vào.
Một bóng đen cao lớn khom lưng đứng sau ngọn lửa, phát ra tiếng rít khàn khàn như lời đe dọa bọn trẻ im miệng.
Mấy đứa nhỏ sợ hãi liền nín khóc. Nhưng Hàn Tố lập tức giẫm lên chân thằng tóc bổ luống, khiến nó kêu thét lên. Vừa mới yên ắng được một chút, căn hầm lại ồn ào hơn bao giờ hết.
Con quái vật bên ngoài thấy bọn trẻ không những không im lặng mà càng la hét dữ dội, dường như cũng nổi điên. Tiếng kim loại va đâu đó vang lên từ ngực hắn, xen lẫn tiếng thở gấp gáp.
Ngọn đèn l*иg được gắn trên một cây sào dài, tiến sâu vào hầm. Ánh sáng lờ mờ chỉ đủ để dọa lũ trẻ. Ai bị đèn chiếu vào mặt đều sợ hãi lùi lại, không dám khóc nữa.
Nhưng ngay lúc này, Hàn Tố đang lặng lẽ quan sát từ trong đám đông, bất ngờ phóng lên cầu thang.
Thân hình nhỏ bé của cậu bám vào bậc thang, chân tay di chuyển nhanh nhẹn, bóng in lên tường như một chuỗi ảo ảnh trong ánh lửa.
Tên gù bên ngoài giật mình, vội thu đèn lại để nhìn rõ kẻ dám trèo lên. Nhưng hắn đã đánh giá thấp tốc độ của Hàn Tố.
Cậu lao lên cửa hầm nhanh hơn cả cái đèn l*иg kịp rút về.
Không chút do dự, Hàn Tố chui qua háng tên gù, lăn một vòng ra phòng khách. Tên gù giật mình, quay người lại, đèn l*иg vung vẩy tìm kiếm.
Nhưng khi hắn quay đầu, Hàn Tố đã đứng đó, bình tĩnh, lạnh lùng ngay sau lưng hắn.
Bốp!
Đúng khoảnh khắc tên gù quay mặt lại, Hàn Tố giơ tay dùng hết sức đập vào cây sào.
Dù chỉ là đứa trẻ chín tuổi, nhưng cậu biết mình không đủ sức giành giật với tên gù cao lớn. Nhưng lúc này, cậu chỉ cần làm một việc đơn giản, đó là đánh rơi chiếc đèn l*иg.
Rầm!
Đèn rơi, dầu bắn ra, ngọn lửa bén vào tấm thảm dày phủ đầy bụi bặm dưới sàn.
Lâu đài ngầm này rất cổ, từng là nơi xa hoa. Tấm thảm dày nhưng cũ đã mục nát, dễ cháy khủng khϊếp.
Đây là điều Hàn Tố đã nhận ra từ lần đầu bị bắt tới đây.
Phừng!
Ngọn lửa bùng lên tức thì, lan nhanh ra xung quanh. Ngay cả tên gù cũng giật mình, không kịp chụp lấy Hàn Tố.
Qua làn khói và ánh lửa, hắn thấy đứa trẻ nhỏ bé kia lùi lại vài bước, khuôn mặt lạnh lùng đến rợn người.
Rồi bất ngờ, cậu mở miệng hét lên, với giọng trẻ con nhưng đầy kích động: “Chạy đi! Thầy đến đón chúng ta rồi!”
“Cửa mở ra rồi! Thầy ơi, đợi con! Thầy ơi!”
Cảnh tượng kỳ lạ khiến tên gù lạnh sống lưng: “Thằng nhóc này điên rồi sao?”
Nhưng ngay lúc đó, hắn chợt hiểu ra điều gì đó, hoảng hốt quay đầu nhìn xuống hầm.
Không phải thằng nhóc điên, mà lũ trẻ dưới đó mới là những kẻ mất trí.
Một số đứa khôn ngoan vốn đã thấy Hàn Tố lao lên, nhưng không dám bắt chước vì sợ bị quái vật đánh chết.
Nhưng chúng không nghe thấy tiếng la hét đau đớn của Hàn Tố, chỉ nghe tiếng reo vui như thể thầy giáo thật sự đã tới, như thể cánh cửa sắp đóng lại, chậm một bước là mất cơ hội.
Thế là chúng tranh nhau trèo lên.
Chúng xô đẩy, chen lấn, cơ thể bé nhỏ bỗng tràn đầy sức mạnh.
Ngay cả những đứa tỉnh táo nhất cũng bị cuốn theo đám đông. Cậu ấm đầu bổ luống vừa bị đánh khóc lóc, cố gào lên: “Cho tao lên trước! Tao ra lệnh cho chúng mày!”
Nhưng chẳng ai thèm nghe. Nó bị xô ngã xuống, ngồi bệt dưới đất đạp chân khóc thét.
Lửa cháy lan trên thảm. Cửa hầm mở toang. Lũ trẻ ùa lên như ong vỡ tổ.
Tên gù không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Hắn chỉ thấy hoảng loạn, tay chân không kịp xoay sở.
Hắn định chộp lấy Hàn Tố, nhưng lũ trẻ đã ào ra khỏi hầm, chạy tán loạn về phía cửa chính như một đàn cừu mất phương hướng.
Hắn không thể bắt hết được.
Trong khi đó, Hàn Tố liếc nhìn cánh cửa lớn vẫn khóa chặt, hít một hơi sâu, rồi quay sang cầu thang xoắn ốc dẫn lên tầng trên.
“Cót két... cót két...”
Tiếng bậc thang mục nát bị lẫn vào tiếng ồn phía dưới.
Không ai nhìn thấy Hàn Tố đã leo lên lầu.
Trong đêm tối, khuôn mặt non nớt của cậu căng thẳng, nhưng cơ thể nhỏ bé lại được điều khiển bởi một ý chí phi thường.
Cậu trèo như một con khỉ, chỉ vài bước đã lên tới tầng hai.
Ánh đèn tường mờ ảo chiếu xuống tấm thảm đỏ đã mục, bốc mùi ẩm mốc ngột ngạt.
Những cánh cửa dọc hành lang dẫn đến đâu không rõ, một vài khe hở hé ra ánh sáng ấm áp.
Hàn Tố mở ngay cánh cửa bên trái. Cánh cửa duy nhất cậu từng mở được trong lần trốn chạy trước đó.
Căn phòng bên trong chất đầy giá kệ phủ bụi, trên đó bày la liệt những bình thủy tinh đủ hình dáng.
Một số bình trống rỗng, giăng đầy mạng nhện. Số khác chứa chất lỏng màu nâu sẫm, bên trong lơ lửng những thứ giống như nội tạng.
Hàn Tố không liếc nhìn, như thể cố tránh thứ gì đó, bước thẳng về phía cửa sổ.
Nhưng khi đi ngang một giá sắt lớn, tiếng rêи ɾỉ từ bên trong khiến cậu không thể không ngoái lại.
Trên giá là một bình thủy tinh khổng lồ, nối với vô số ống dẫn và máy móc.
Bình chứa đầy chất lỏng màu xanh lục.
Bên trong là một cô gái tóc đuôi ngựa, tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ, ngâm mình trong dung dịch, cơ thể gắn đầy ống kỳ lạ. Cô bé không thể thở, nhưng vẫn tỉnh táo.
Khi thấy Hàn Tố đi qua, cô bé mở to mắt, bong bóng sủi lên từ miệng. Cô bé giãy giụa dữ dội.
Ánh mắt cô bé đầy van xin, đau đớn, tuyệt vọng.
Nhưng Hàn Tố không dừng lại.
Cậu biết cô bé này sẽ không sao. Hai ngày nữa, cô sẽ xuất hiện nguyên vẹn trong Đêm Hân Hoan.
Cậu nhanh chóng vượt qua giá sắt, đến bên cửa sổ đầy rỉ sét, dùng tay mở nó ra rồi chui qua.
Cô bé trong bình nhìn theo bóng lưng Hàn Tố, cuối cùng cũng ngừng giãy dụa.
Chỉ còn đôi mắt nhìn chằm chằm về hướng cậu biến mất, khẽ mấp máy môi như thì thầm: “Vậy thì... chạy nhanh lên nhé.”