Chương 51: Đứa con của thư ký số 2 (2)

Khi sợ hãi, trẻ con thường có xu hướng tìm một người để dựa dẫm, ngay cả khi người đó bắt nạt, chửi mắng chúng. Vì vậy, những lời của cậu ấm đầu bổ luống này lại thắp lên một vài tia hy vọng yếu ớt trong căn hầm nhỏ.

“Tôi nghe lời, tôi nghe lời...”

Ở phía không xa, Hàn Tố chỉ lạnh lùng quan sát. Cậu hiếm khi cảm thấy một đứa trẻ là xấu xa, nhưng cậu ấm đầu bổ luống này là một ngoại lệ.

Tuổi còn nhỏ mà đã vừa ngu ngốc, vừa độc ác, lại còn ích kỷ.

Lần đó, khi cậu trốn khỏi hầm ngục này, vừa mới trèo theo ống sắt lên trên, cậu bé này đã nhảy ra, ra lệnh cho cậu phải kéo nó lên trước. Đương nhiên cậu không đồng ý, thế là cậu bé này đột nhiên la hét ầm ĩ.

Cũng vì tiếng la hét của nó mà cậu hoảng hốt, vội vàng rụt chân lên, bị một chiếc đinh sắt rạch một đường sâu hoắm, ảnh hưởng đến tốc độ, suýt chút nữa đã bị người đàn bà nửa thân đuổi kịp.

Hơn nữa, cậu đã nghe nó nói rất nhiều lần rằng nó là con của nhà thư ký số 2.

Mỗi lần bị nhốt trong hầm, khi sợ hãi, nó đều ra sức khoe khoang về người cha thư ký số 2 của mình lợi hại đến mức nào.

Qua vài lần nghe lỏm và thăm dò, Hàn Tố biết rằng, nếu những gì nó nói là thật, thì người cha thư ký của nó ít nhất cũng đã nhúng tay vào ba đến năm mạng người.

Có người vì cắt hỏng hoa, có người làm vỡ đĩa, có người làm phu nhân nổi giận...

Thậm chí chính nó còn khoe khoang rằng vì muốn sờ ngực của một cô hầu gái, cô ấy không cho, nó liền giả vờ đau bụng, nói cô hầu gái cho nó ăn đồ ăn thừa, rồi hả hê nhìn cô hầu gái đó bị đánh chết.

Cái vẻ mặt khoe khoang đắc ý đó khiến một người trưởng thành như Hàn Tố cũng cảm thấy rợn tóc gáy.

Chỉ có điều, sự việc cũng có vài điểm kỳ lạ. Sau khi cậu trốn thoát, người nhà của những đứa trẻ này đều đã từng đến tìm cậu.

Có nhà quyền quý, có nhà giàu có, nhưng dường như trong số đó không hề có ai được gọi là thư ký số 2.

Về lý mà nói, thư ký số 2 là người có quyền lực lớn nhất ở thành phố Thanh Cảng chỉ sau thị trưởng. Nếu con của ông ta cũng bị bắt cóc, không biết truyền thông trong thành phố sẽ đưa tin rầm rộ đến mức nào, nhưng cậu lại chưa từng nghe qua.

“Lẽ nào vì thân phận của ông ta quá đặc biệt, nên tin tức đã bị che giấu?”

Hàn Tố nhất thời cũng không nghĩ ra: “Nhưng dù sao đi nữa, cơ hội trốn thoát lần này, phải trông cậy vào cậu bé này rồi.”

Giữa những lời khoe khoang và hùa theo để lấy dũng khí của đám trẻ, cậu cố gắng giữ bình tĩnh, trong đầu hiện lên sơ đồ cấu trúc của hầu hết các khu vực dưới tầng năm của tòa pháo đài.

“Mặc dù nguyên tắc là cố gắng tránh mọi nguy hiểm có thể xảy ra, nhưng lần này muốn ra ngoài, xem ra bước đầu tiên phải mạo hiểm rồi.”

Vừa nghĩ, cậu vừa ngước nhìn lên phía cầu thang, nhìn thẳng vào cánh cửa nhỏ chỉ cao bằng nửa người ở cuối cầu thang, nghĩ đến gã quái nhân mỗi khi bọn trẻ trong hầm khóc lóc quá dữ dội sẽ xách đèn bão từ bên ngoài vào, gầm gừ dọa nạt chúng.

Khi đã quyết định xong, Hàn Tố lập tức hành động.

Cậu nghe cậu ấm đầu bổ luống đang càng nói càng hăng say về người cha lợi hại của mình, thậm chí có chút lâng lâng như đã quên cả sợ hãi, liền đột nhiên gật đầu phụ họa theo một cách mạnh mẽ: “Cha cậu là thư ký số 2 à? Vị quan lớn siêu lợi hại, đánh chết người mà Sở trị an cũng không dám điều tra ấy hả?”

Cậu ấm đầu bổ luống nghe thấy Hàn Tố hùa theo, cũng ngẩn ra một lúc, rồi lập tức đắc ý khoanh tay, nhìn Hàn Tố từ xa. Thấy cậu mặc chiếc áo khoác màu đen, nó liền ra lệnh: “Mày biết cha tao lợi hại à?”

“Vậy tao ra lệnh cho mày cởϊ áσ ra đưa cho tao mặc, vì tao đang lạnh.”

Nói rồi, nó còn hếch cằm lên, đắc ý nói: “Nếu mày nghe lời, tao sẽ cho phép mày chùi đít cho tao lúc tao đi ị. Ở nhà tao, ai cũng tranh nhau chùi đít cho tao đấy.”

Nói xong, nó thậm chí còn đưa mắt nhìn quanh.

Thực ra nó đã muốn đi ị lắm rồi, nhưng một là sợ, hai là không biết chùi đít, nên cứ nhịn mãi.

Hàn Tố nói: “Tốt lắm, tìm đúng người rồi.”

Nói xong, cậu vung tay tát cho nó một cái làm một bên má của nó đỏ ửng lên.

Cậu ấm ngơ ngác ôm mặt, không thể tin nổi nhìn Hàn Tố. Cái tát này dường như đã phá vỡ cả thế giới quan của nó, bởi đến cha nó còn chưa nỡ đánh nó bao giờ. Đối với nó, bạo lực là một đòn tấn công vượt ngoài tầm hiểu biết.

“Chị tao vì làm vỡ cái đĩa cha mày thích mà bị ông ta thả chó cắn chết! Em gái tao vì làm mẹ mày đang bực mình nổi giận mà bị đánh gãy chân vứt ra ngoài!”

“Chị họ tao bị mày vu oan hại chết! Em họ tao vì cắt hỏng một bông hoa mà bị nhà mày chôn sống trong vườn.”

Hàn Tố gào lên, nhe nanh múa vuốt, lao lên tát thêm mấy cái nữa, trông như một con ác quỷ về báo thù.

Dù xét theo tuổi thật của cậu, việc ra tay với một đứa trẻ đúng là có hơi giống người lớn bắt nạt trẻ con, nhưng ai bảo cả nhà thằng nhóc này đều đáng ghét như vậy?

Cậu cũng không đánh nhiều, một mạng người đổi một cái tát cũng không quá đáng chứ?

Nói đi nói lại, cậu cũng đâu có lừa nó. Tất cả những người dân lao khổ, đều là anh chị em của cậu cả!