Chương 4: Đứa bé không đầu

Nhìn cái dáng thì có vẻ là một gã đàn ông. Hắn cao phải đến hai mét, đôi chân phù nề, trương phình.

Không thấy được mặt mũi hắn đâu, nhưng có thể thấy rõ phần gáy và da thịt lộ ra ngoài. Tất cả đều trắng bệch như xác chết. Hơn nữa còn trương phình lên một cách dị dạng, căng bóng như thể đã bị ngâm nước đến cả chục ngày, trông chẳng khác nào mấy ca “tử thi khổng lồ” mà người ta hay đồn thổi. Chiếc áo khoác đen và cái quần ka ki vải thô trên người hắn đã bị căng đến rách bươm, tả tơi, chỉ có ở đoạn thắt lưng là còn lủng lẳng một chùm chìa khóa cổ bằng đồng thau, trông khá là bắt mắt.

Hàn Tố cố nén cảm giác buồn nôn đang trực trào lên cổ họng mỗi khi nhìn thấy con quái vật này. Cậu chỉ chăm chăm dán mắt vào cái lỗ rách trông như hình con mắt trên lưng áo khoác của hắn.

Vẫn chưa phải lúc, phải đợi hắn tiến thêm vài bước nữa, đến gần cái tủ âm tường kia.

Thị lực của con quái vật da trắng này xem chừng rất tệ. Hắn vào phòng được vài mét rồi mới nhìn rõ ngọn lửa đang lan nhanh, liền cuống cuồng cả lên, cố sức nhấc đôi chân nặng như đeo đá, lao xộc vào gian phòng đang cháy.

Giữa làn khói đặc cuồn cuộn, hắn thậm chí còn không nhìn rõ đám trẻ đang run lẩy bẩy như cầy sấy trước mấy cái tủ kính.

Khi con quái vật này xuất hiện, ngay cả lũ búp bê trong tủ kính cũng đột nhiên im bặt một cách kỳ lạ, co rúm lại trong xó tủ, mặc cho lửa liếʍ láp, hoành hành. Dường như con quái vật này còn đáng sợ hơn cả thần lửa.

Nhưng đúng lúc đó, Hàn Tố tay cầm mảnh thép lao vυ"t ra như một mũi tên.

Cậu chưa đầy mười tuổi, hai chân đạp mạnh vào tường lấy đà, thân hình vừa nhỏ nhắn vừa nhanh như một con báo con tinh ranh, phóng thẳng như tên bắn về phía con quái vật sồ sề, ì ạch kia.

Mọi bước di chuyển từ thời điểm xuất phát, rồi tư thế lao tới, cho đến điểm chạm mục tiêu đều đã được cậu tính toán kỹ lưỡng đến từng chi tiết.

Hai tay cậu ghì chặt mảnh thép, dồn hết sức bình sinh đâm một cú chí mạng vào lưng hắn, ngay cái lỗ rách hình con mắt trên áo khoác. Theo tính toán của cậu, chỗ đó tương ứng với vị trí trái tim của hắn.

“Phập!”

Mảnh thép cắm phập vào lưng con quái vật một cách chính xác, chỉ có điều mảnh thép quá ngắn, mà sức của cậu cũng có hạn, nên nó chỉ ngập vào chừng sáu bảy phân là kịch kim.