Chương 3: Đứa bé không đầu

Nhưng tiếng la hét chói tai của lũ búp bê dường như đã đánh động thứ gì đó ở bên ngoài. Từ phía hành lang, vọng vào những tiếng thở dốc nặng nề, khò khè đến rợn người.

“Phì phò! Phì phò!”

Kèm theo đó là tiếng sàn nhà ken két như bị một vật gì đó cực nặng đè lên, tựa hồ như có một con quái vật khổng lồ nào đó đang từ từ, từng chút một, lết về phía căn phòng của chúng.

Trong phòng, tất cả bọn trẻ đều sợ đến nỗi chân tay bủn rủn, hồn xiêu phách lạc.

Nhưng đúng lúc này, Hàn Tố hét lên như muốn át đi tất cả: “Giữ cho chắc cái tủ kính! Đợi tôi lấy được chìa khóa thì chạy thục mạng theo tôi, nhất định sẽ thoát ra được!”

Những đứa có thể theo cậu chạy đến được đây đều là những đứa đã được cậu tuyển chọn kỹ càng. Tuy còn bé tí, cũng có lúc sợ đến tè ra quần, nhưng chúng nó vẫn cố nén chặt nỗi kinh hoàng, nhắm nghiền mắt lại, dồn hết sức bình sinh mà giữ chặt cánh cửa kính sau lưng.

Lũ búp bê trong tủ kính bị lửa từ trên táp xuống, đốt cho đau đớn tột cùng, liền điên cuồng đập phá. Một mảng kính vỡ toang, một cánh tay nhựa xương xẩu thò ra, cào mấy đường máu rướm đỏ trên cánh tay cô bé tóc đuôi ngựa.

Cô bé tóc đuôi ngựa đau đến ứa nước mắt, nhưng vẫn nghiến răng chịu đựng, nhất quyết không buông tay.

Thế nhưng, tiếng thét của lũ búp bê, lửa lan mỗi lúc một nhanh, khói đen mù mịt giăng lối, tất cả những thứ đó không ngừng tra tấn thần kinh bọn trẻ, khiến chúng kinh hồn bạt vía, tim gan như bị những bàn tay xương xẩu lạnh ngắt bóp nghẹt. Gương mặt đứa nào đứa nấy trắng bệch không còn tơ máu.

Chúng chỉ còn biết nhìn về phía Hàn Tố, kẻ cầm đầu bất đắc dĩ và cũng là chỗ dựa tinh thần duy nhất. Nhưng cậu lúc này đã nép sát cửa ra vào, một tay bịt chặt mũi miệng, đang ngồi thụp xuống.

Cậu lặng lẽ đếm thầm trong đầu, cố gắng phớt lờ sự hỗn loạn đến đinh tai nhức óc trong phòng.

Ngoài hành lang, tiếng bước chân nặng trịch đã vang lên ngày một gần, sàn nhà kêu răng rắc như sắp sập đến nơi.

Một mùi hôi thối nồng nặc đặc trưng của xác chết lâu ngày xộc thẳng vào mũi Hàn Tố. Cậu siết chặt mảnh thép sắc lẻm trong tay, đôi mắt nheo lại đầy vẻ tính toán, trông già dặn như một ông cụ non.

Tiếng bước chân dừng lại ngay cửa. Cánh cửa gỗ sơn đỏ từ từ bị đẩy vào, một con quái vật trắng bệch, bầy nhầy đang cố lách vào. Nó đồ sộ một cách dị thường, gần như che khuất cả tầm nhìn.