“Nhóm lửa trước đã.”
Cô bé công chúa đội vương miện sinh nhật bên cạnh lập tức ngoan ngoãn gật đầu lia lịa, dù hai hàng lệ vẫn còn chảy ròng ròng trên má. Cô bé móc từ chiếc túi váy bé xíu xinh xinh một món đồ chơi gấp gọn, mở ra thì thấy một chiếc kính lúp con con.
Cô bé hướng kính về phía ánh nắng đang chiếu xiên qua cửa sổ, rồi hội tụ một điểm sáng rực rỡ lên tấm thiệp yêu quý nhất mà cô bé luôn kè kè bên mình.
Trên đó có dòng chữ uốn éo: “Cha mẹ yêu con”.
Trên tấm thiệp, đốm sáng biến thành một chấm đen, rồi từ chấm đen khói bắt đầu bốc lên nghi ngút, một ngọn lửa leo lét chập chờn hiện ra.
Hàn Tố nhìn không chớp mắt, đợi đến khi ngọn lửa thực sự bén, mới đột ngột quay sang cô bé tóc đuôi ngựa bên cạnh, ra lệnh: “Cài chặt tủ kính lại, đừng để chúng nó xổ l*иg!”
“Chúng nó?”
Cô bé tóc đuôi ngựa vội ngoảnh đầu, liếc nhanh vào trong tủ kính, chỉ thấy một hàng búp bê cũ kỹ, hình thù kỳ quái, con nào con nấy mắt mở thao láo.
Nhưng cô bé không hỏi han gì thêm, lập tức lao lên, nắm chặt hai tay nắm của tủ kính.
Mãi đến lúc này, thấy ngọn lửa đã bùng lên kha khá, Hàn Tố mới cẩn trọng và có phần hơi run tay đỡ lấy tấm thiệp từ tay cô bé công chúa. Cậu không một chút do dự, dí thẳng tấm thiệp đang cháy vào tấm rèm cửa màu tím bằng vải dày cộp.
Cậu đã thực hành việc này không biết bao nhiêu lần rồi nên động tác thuần thục, trơn tru.
Lửa “phựt” một tiếng, liếʍ dọc theo tấm rèm rồi bùng lên dữ dội, như một con rắn lửa tham lam trườn quanh khắp căn phòng, chẳng mấy chốc khói đặc đã cuộn lên mù mịt, cay xè mắt.
Đám búp bê gỗ trong tủ như bị quay trên giàn lửa, lớp vật liệu trông y như thật trên người chúng và những chiếc váy bé xíu bắt đầu cháy xém, quăn queo đến biến dạng.
Những gương mặt cười giả lả cũng trở nên méo mó, dị hợm trong làn không khí nóng rẫy, gợn sóng. Bất thình lình, những tiếng chửi rủa tục tĩu, độc địa vang lên từ trong tủ kính. Đám búp bê không thèm giả nai nữa, chúng bắt đầu giãy giụa, gào thét điên cuồng.
Từng cánh tay khớp nối bằng nhựa đập bình bịch, bình bịch vào cửa kính.
Cô bé tóc đuôi ngựa mặt mày đã tái mét vì sợ. Theo bản năng, cô bé chỉ muốn vứt hết tất cả mà bỏ chạy. Nhưng nghĩ đến những đứa khác, cô bé lại cắn răng lấy hết can đảm, gắng sức giữ chặt cánh cửa tủ. Cậu bé đuôi tôm và cậu bé đầu úp nồi bên cạnh cũng kịp hoàn hồn, vội lao lên phụ một tay, cùng nhau ghì chặt cái tủ kính đang rung lên bần bật.