Con chuột nhắt hoảng loạn lủi vào xó xỉnh. Bên ngoài ô cửa kính màu là nắng gắt chói chang. Dây leo khô héo từ đâu đó bên ngoài đã thò tay vào, từng mảng, từng mảng phủ trên sàn, trông như những vết sẹo lồi lõm, gớm ghiếc.
Một cậu nhóc mặc bộ vest đen chật cứng đang ngồi bệt dưới đất. Cổ họng bị xé toạc một mảng lớn, máu tươi cứ thế mà phun xì xì. Tròng mắt nó bắt đầu tan rã nhưng vẫn cố gượng mở to, khẩn khoản nhìn Hàn Tố đang đứng sừng sững trước mặt.
Hàn Tố cũng trạc tuổi nó, cũng chỉ là một cậu nhóc lên mười. Ấy thế mà gương mặt lại ánh lên vẻ già dặn và kiên định khác hẳn lũ bạn cùng trang lứa. Có lẽ đó cũng là lý do mà cả đám trẻ con bị bắt cóc ở đây đều răm rắp tin tưởng, liều mình theo cậu tìm đường sống.
Xung quanh lặng ngắt như tờ. Bên cạnh, cô bé tóc đuôi ngựa trông có vẻ nhỉnh hơn một chút, đầu đội chiếc vương miện sinh nhật bằng nhựa, mình thì vận chiếc váy công chúa xòe xòe. Theo sau là thằng cò hương, cậu nhóc diện đồ đuôi tôm, và cu cậu đầu úp nồi. Đứa nào đứa nấy sợ đến chẳng dám thở mạnh, bộ dạng thê thảm của nó làm mấy đứa xung quanh khϊếp vía, mắt đứa nào cũng rưng rưng như chực khóc.
Từ phía sau, dường như có những ánh mắt tò mò đang dõi theo. À, thì ra là hàng hàng lớp lớp những cô búp bê gỗ được chế tác tinh xảo, đang được trưng bày trong tủ kính. Chúng nó tỉnh bơ, ngoan ngoãn yên vị trong cái l*иg kính ấy.
Hàn Tố nhìn nó, giờ chỉ còn thoi thóp hơi tàn. Cậu từ từ ngồi xổm xuống, kéo bàn tay nó ra, rồi cẩn thận gỡ từng ngón tay đang nắm chặt như chết một món vũ khí.
Đó là một mảnh thép sắc lẹm, được quấn vải quanh chuôi cho đỡ đau tay, mũi thì được mài nhọn hoắt.
Thấy ánh mắt nó bỗng trở nên tuyệt vọng, Hàn Tố vẫn giữ giọng bình thản đến lạnh lùng: “Cậu không qua khỏi đâu. Giữ cái này cũng bằng thừa, coi như cho tôi mượn đỡ!”
“Nhưng lần này cậu làm tốt lắm, tôi sẽ nhớ!”
Chứ còn gì nữa! Nếu không nhờ nó, có lẽ cả bọn đã bị mụ đàn bà nửa người nhanh như ma đuổi kia tóm gọn từ trên tầng ba rồi cũng nên.
Tiếc là nó không sống nổi nữa rồi, giờ nói gì thêm cũng chỉ phí lời.
Chẳng buồn đợi nó nhắm mắt xuôi tay, Hàn Tố đứng bật dậy rồi quay sang những đứa còn lại, giọng quả quyết: “Cứ theo kế hoạch mà làm! Nó đi rồi, nhưng những người còn lại phải tìm cách thoát thân bằng được!”