“Xì, ảnh không đến thì càng tốt! Vậy để em đặt tên cho, em đảm bảo chọn cái tên hay nhất!”
Ngược lại Lục Hoài hớn hở như thể em trai là báu vật của riêng mình, ngồi cưỡi ngược trên ghế, đong đưa theo nhịp, ánh mắt sáng rực nhìn vào buồng nuôi dưỡng, chẳng khác nào một chú chó lớn vui vẻ.
Chỉ cần không ai đυ.ng vào giới hạn của nó, bằng không chú chó này có thể lập tức nhe răng, trở mặt dữ tợn bất cứ lúc nào.
“Em? Thôi đi. Hay là hỏi thử ý kiến của em ba xem sao.”
Lục Tinh tất nhiên không sợ đứa em Lục Hoài, giờ phút này cô khoanh tay trước ngực, khẽ nhướng mày với vẻ mặt nửa trêu chọc nửa nghiêm túc.
Dù là Alpha nữ duy nhất trong nhà, khí chất của cô lại sắc sảo, dứt khoát, toát lên sự tự tin và lý trí lạnh lùng.
Chiếc kính gọng bạc đặt trên sống mũi cao thẳng, mái tóc buộc gọn gàng sau đầu, ánh mắt toát lên sự lạnh nhạt pha lẫn trí tuệ.
Dáng người cao ráo, cơ thể ẩn chứa sức mạnh rõ ràng qua từng đường nét cơ bắp, dù sao để trở thành một bác sĩ ưu tú , điều kiện thể lực cũng là yếu tố quan trọng.
[Chỉ tiếc là kết cục của chị hai Lục Tinh lại chẳng hề tốt đẹp, cuối cùng hai tay bị nghiền nát, vĩnh viễn không thể quay lại bàn mổ… Ơ khoan đã, đây thật sự là nội dung nên kể cho bé con nghe sao?]
Hệ thống vốn định nhân cơ hội nhắc lại nhiệm vụ cho Lục Tuyết Ngôn, nhưng lại bất ngờ bị chính mình làm nghẹn họng.
Lúc nào cũng có cảm giác cốt truyện trong nguyên tác toàn là máu me bạo lực, thật sự rất cần phải @*#&!
Không thì hệ thống chúng tôi làm sao hoạt động cho được?
Rất khó xử đấy!
“Vậy tức là… tay bị thương à?”
Lục Tuyết Ngôn cố gắng hiểu theo góc nhìn của một đứa trẻ, âm thầm ghi nhớ điểm mấu chốt của nhiệm vụ này.
Giống như cô giáo trong nhà trẻ vẫn thường dặn, khi làm thủ công phải cẩn thận với kéo.
[Ừm, không tệ! Trẻ ngoan dễ dạy! Cứ hiểu tạm là tay bị thương cũng được.]
[Hơn nữa, cậu đã đến thế giới mới trong sách này, có thể ba mẹ ở đây sẽ đặt cho cậu một cái tên mới, vậy là cậu sẽ có thân phận mới rồi.]
[Nếu nhiệm vụ hoàn thành, cậu sẽ được thực hiện một điều ước nhé, ví dụ như gặp lại bà chẳng hạn?]
Trong không gian hệ thống, hệ thống nhìn bé con vẫn đang chăm chỉ học chữ, bắt đầu dặn dò cẩn thận, đồng thời âm thầm nghĩ, cái này có được coi là não chủ tàn nhẫn đến mức bắt trẻ em lao động không nhỉ?
Ký chủ của mình mới mấy tuổi chứ? Vậy mà đã bị kéo vào làm việc rồi! Còn không cho thêm phúc lợi gì nữa?
Quan trọng nhất là, sau một trăm ngày thì cốt truyện chính thức khởi động, lúc đó nhất định phải biết đọc chữ. Não chủ yêu cầu thế này đúng là quá hà khắc rồi!
Nghe vậy, Lục Tuyết Ngôn lần đầu tiên không lên tiếng.
Thật ra, cậu rất thích cái tên này. Bà nói đây là cái tên mẹ để lại trên một mảnh giấy nhỏ, nghe rất hay.
“Không thể tiếp tục gọi là Tuyết Ngôn sao?”
Vì thế bé con nhỏ giọng hỏi cô giáo hệ thống.
[Haizzz, giai đoạn đầu nhiệm vụ đừng gây đối đầu với họ, họ nói gì thì mình nghe đó, nếu không rất dễ mất độ thiện cảm! Biết đâu tên mới còn hay hơn?]