“Nếu thấy không khỏe thì phải nói với cô giáo ngay, thuốc cũng phải nhớ uống đúng giờ, còn nữa… trong cặp còn có…”
Trên đường đến trường, Lục Tuần dặn dò tỉ mỉ từng điều một, giống như đang phát biểu trong cuộc họp hội đồng quản trị.
Chú Đạt đã làm tài xế cho Lục Tuần suốt hơn mười năm, ngồi ghế trước nghe vậy cũng suýt bật cười.
Không biết đứa nhỏ mới tí tuổi thế kia có nhớ hết được không?
Nếu là đứa nghịch ngợm một chút thì chắc đã nghe tai này lọt qua tai kia rồi.
“Vâng, đầu tiên là nếu không khỏe thì nói với cô giáo. Thứ hai là phải nhớ uống thuốc. Thứ ba là bình nước để trong cặp…”
Bé con ngồi ngay ngắn ở ghế trẻ em phía sau, hai tay vịn hai bên thành ghế, chân ngắn ngoe nguẩy trong không trung, vừa cúi đầu nghịch quai giày da, vừa nhẹ nhàng lặp lại từng lời dặn dò của anh trai.
Từng câu từng chữ đều nhớ kỹ không sai một chữ!
Mỗi lần nghe bé con nhắc lại một điều, ánh mắt Lục Tuần lại ánh lên sự xúc động và hài lòng khó che giấu.
Dù lúc này cậu cúi đầu chăm chú nhìn đôi giày nhỏ, điều mà Lục Tuyết Ngôn thật sự muốn hỏi anh trai là, nếu có bạn nhỏ nào lỡ ăn nhầm một viên thuốc thì liệu có sao không?
Câu hỏi ấy cứ quanh quẩn trong đầu cậu cả đêm qua, như một chú chim non không ngừng líu lo bên tai.
Nhưng Lục Tuyết Ngôn có linh cảm, chỉ cần mình hỏi thêm nửa câu, kiểu gì cũng bị anh trai phát hiện ra điều gì đó, giống như lần nhờ dì lén dẫn ra vườn hoa chơi, lần nào cũng bị anh trai tóm được!
“Thuốc cũng phải trông kỹ một chút. Hôm qua dì Trình đếm số lượng thuốc mang theo, hình như có chênh lệch thì phải, dì có để ý không?”
Lời nói tiếp theo của Lục Tuần khiến bé con cứng người, ngay lập tức không dám động đậy.
Hoàn toàn không dám ngẩng đầu, chỉ dám để lộ đúng đỉnh đầu với xoáy tóc nho nhỏ nhìn về phía anh.
Lục Tuần thấy vậy thì theo bản năng đưa tay vuốt nhẹ vài sợi tóc mềm bên tai bé con.
“Hình như… bị ăn uống một viên?” Dì Trình ngẫm nghĩ một lúc rồi nói.
Thực ra, số lượng thuốc mà tiểu thiếu gia mang theo mỗi ngày đều được theo dõi rất sát.
Để tránh bé con phụ thuộc vào thuốc, giáo sư Kemlin đã cố tình chế ra loại thuốc dẻo này có mùi thơm dễ chịu nhưng vẫn khác biệt rõ ràng với kẹo thông thường.
Ngửi thì thơm, nhưng ăn vào là biết… không phải kẹo!
“Ờm… là em uống thừa một viên.”
Cuối cùng, Lục Tuyết Ngôn cũng nhỏ giọng chủ động “thú tội”, đúng là ăn thừa một viên, nhưng là Bùi Sóc ăn.
“Ăn dư một hai viên cũng không sao cả, nhưng nếu thấy không khỏe thì nhất định phải nói ra, biết chưa?”
Lục Tuần lần này không nghi ngờ gì cả.
Thuốc do giáo sư Kemlin nghiên cứu vốn là để bé con uống đều đặn mỗi ngày, nhưng điều khiến anh lo lắng nhất là bé con cảm thấy không khỏe lại chỉ lén uống thuốc mà không nói cho gia đình biết.
Ba năm qua, chuyện này đã từng xảy ra.
Khi ấy đúng vào thời điểm cuối năm, công việc của tập đoàn bận tối mặt, anh và cha gần như không thể về nhà, mấy anh em khác cũng đang bận thi cử, chỉ còn dì Trình ở nhà chăm sóc.
Vậy mà, Lục Tuần luôn cảm thấy bé con rất có năng khiếu trong việc dỗ dành người lớn. Nếu bé con đã quyết tâm giấu bệnh, thì ngay cả một người tinh ý như dì Trình cũng chẳng phát hiện ra điều gì.
Cho đến khi bị sốt nhẹ, người mệt rũ rượi, cả nhà mới hốt hoảng chạy về, may mắn không nghiêm trọng lắm, chỉ là cảm lạnh thông thường.
Từ đó cả gia đình mới nhận ra, việc bé con không khóc khi bị bệnh thực chất còn nguy hiểm hơn nhiều so với kiểu trẻ con hay mè nheo.
“Hơn nữa, nói với mọi người khi cơ thể không khỏe… chưa bao giờ là đang làm phiền cả, hiểu không?”
Cổng trường mẫu giáo đã hiện ra trước mắt, Lục Tuần cúi đầu nhìn bé con, nghiêm túc nhấn mạnh lần nữa.
Lục Tuyết Ngôn được anh trai bế xuống xe, sau khi đứng vững bằng đầu ngón chân, cậu cái hiểu cái không nhưng vẫn nghe lời gật đầu .
Khoảnh khắc đứa bé được bế xuống từ xe, đã lập tức thu hút ánh nhìn của nhiều người, kể cả những bạn nhỏ khác đang được phụ huynh dắt tay vào trường cũng đều quay đầu lại nhìn.
Dù sao thì, một bạn nhỏ xinh xắn với mái tóc bạch kim mềm mại xuất hiện trước cánh cổng cổ kính mang sắc trầm của trường mẫu giáo Princeton, quả thật vô cùng nổi bật!
Nhiều bạn nhỏ đến làm thủ tục nhập học ngày hôm đó đã nhanh chóng nhận ra, đây chính là “bạn nhỏ thần bí” Lục Tuyết Ngôn.
Kỳ lạ là, chỉ vài giây sau, mọi ánh mắt ấy lại đồng loạt rụt về.
Làm cho Lục Tuyết Ngôn vốn đang căng thẳng vì không có mũ che tóc, cũng âm thầm thở phào nhẹ nhõm.