Chương 46

Liệu việc phân cậu bé này vào lớp D sau khi đánh giá, thật sự là lựa chọn chính xác và hợp lý sao?

Đến nỗi khi cậu bé hoàn thành bài kiểm tra, chạy vội ra cửa để gặp cha và anh trai đang chờ, cô Lợi Khâm vẫn chưa thể hoàn toàn thoát khỏi dòng suy nghĩ đó.

“Cha ơi! Anh ơi!”

“Chậm thôi, chạy gì mà nhanh thế? Có phải không gặp lại đâu? Té bây giờ thì sao?”

Vừa bước ra khỏi phòng đánh giá phụ huynh, Lục Đình nhìn thấy bóng dáng nhỏ nhắn chạy về phía mình, trái tim như muốn tan chảy. Ông lập tức khụy gối xuống, dang tay ôm chặt lấy em bé vào lòng.

Xem ra đến trường mẫu giáo là lựa chọn đúng đắn, ở đây vui vẻ hoạt bát hơn nhiều so với ở nhà, chẳng lẽ là vì có bạn bè cùng trang lứa?

Đứng cạnh bên, anh cả Lục Tuần chỉ có thể âm thầm rút lại cánh tay vừa mới định giơ ra, thản nhiên đứng thẳng người, lặng lẽ thở dài một hơi.

Quả nhiên, đi với cha thì đến ôm cũng khó.

Thậm chí, vì kiểu yêu thương có phần “dính như keo” của Lục Đình, giáo sư Kemlin từng nghiêm túc cảnh báo, quá mức nuông chiều thế này sẽ không tốt cho quá trình học đi của trẻ.

May là sau này bé con lớn dần, bản thân cũng bắt đầu cảm thấy ngượng khi được người lớn bồng bế. Thỉnh thoảng Lục Đình cúi xuống định ôm một cái là bé con đã nhanh chân trốn mất.

Mà nhờ thế, bé con cũng bị “ép” phải học đi nhanh hơn.

“Thi xong rồi hả? Vậy thì về nhà thôi. Ái chà, sao ngoan ngoãn giỏi thế này, nhỏ xíu mà đã biết đi thi rồi cơ đấy.”

Lục Đình ôm đứa nhỏ trong lòng, không giấu nổi vẻ tự hào đến mức lời nói cũng tràn ngập niềm vui, khiến các thầy cô đứng xung quanh đều không khỏi nhìn nhau kỳ lạ.

Từ sáng đến giờ gặp biết bao nhiêu phụ huynh, đây là lần đầu tiên thấy có người không thèm hỏi thi có tốt không mà đã vội vàng khen ngợi.

Nuông chiều… đến mức này sao!

Nhưng khi ánh mắt mọi người dừng lại trên gương mặt xinh xắn, ngoan ngoãn trong vòng tay vị phụ huynh ấy, tất cả lại im bặt.

Phải nói sao đây nhỉ… Nếu là con mình mà đáng yêu thế này, chắc còn khen gấp đôi gấp ba cũng không đủ. Thế rốt cuộc đứa bé này sẽ được xếp vào lớp nào đây?

“Thông báo phân lớp sẽ được gửi tới quý phụ huynh trong tối nay. Mong anh chị chờ thêm một chút.”

Cô Lợi Khâm mỉm cười nhìn đứa trẻ đã an toàn trao tận tay phụ huynh, trong lòng cũng dứt khoát đưa ra quyết định.

Trước khi rời đi, anh cả Lục Tuần nghiêng đầu gật nhẹ chào cô Lợi Khâm, ánh mắt lại dừng nơi chiếc bảng tên cài trước ngực cô — “Giáo viên đại diện khối”.

Chẳng lẽ bé con nhà mình có biểu hiện đặc biệt, nên mới được giáo viên đại diện trực tiếp đưa ra ngoài?

Vì những đứa trẻ khác sau khi thi xong, hình như đều do giáo viên thông thường dẫn ra.

Buổi chiều hôm đó, cả nhà đều im lặng chờ đợi thông báo kết quả phân lớp. Ngay cả Lục Tuyết Ngôn, người nghĩ rằng mình đã “biết trước nội tình”, cũng không khỏi thấp thỏm lo lắng.

“Tinh…” một tiếng, thông báo từ địa chỉ “Princeton” chính thức đến hộp thư. Anh cả Lục Tuần hiếm khi chủ động bước tới, nhìn vào tập tin đính kèm vừa được mở ra.

Nhưng khi cả nhà cùng đọc đến phần kết quả cuối cùng, tất cả đều bất ngờ rơi vào trầm mặc.

Theo thông lệ nhiều năm nay, kết quả phân lớp ở Princeton luôn được chia từ cao đến thấp thành A, B, C, D — bốn lớp rõ ràng.

Vậy mà hôm nay, tờ phiếu điểm của bé con lại ghi dòng chữ cuối cùng: “Chuẩn vào lớp Tiểu Diên Vĩ”.

Lớp… Tiểu Diên Vĩ là cái quái gì vậy?

Lục Tuyết Ngôn chớp chớp đôi mắt, bỗng nhiên có chút tò mò, không biết Bùi Sóc có khi nào cũng được xếp vào lớp Tiểu Diên Vĩ không nhỉ?

Cùng lúc đó, tại biệt thự cũ nhà họ Bùi, ông cụ nhà họ Bùi — người vừa đáp chuyến bay riêng về lại thành phố S — đang ngồi ở vị trí chủ tọa trong phòng ăn, nhắm mắt dưỡng thần, lắng nghe báo cáo từ người bên cạnh.

“Bắt đầu từ năm nay, trường Princeton sẽ không còn phân lớp theo thứ hạng điểm số rõ ràng nữa, mà sẽ căn cứ vào đặc điểm và thiên phú riêng của từng bạn nhỏ để phân lớp. Vì vậy, tên các lớp cũng được đổi lại, lấy theo biểu tượng hoa đại diện cho bốn mùa trong trường Princeton. Lần lượt là: lớp Tiểu Diên Vĩ, lớp Hướng Dương…”

“Còn lớp mà tiểu thiếu gia được phân vào chính là lớp Tiểu Diên Vĩ.”

Vị thư ký cẩn trọng báo cáo xong xuôi, Bùi Vĩnh Hoàn cũng lén quan sát gương mặt vẫn còn mang vài phần giận dữ chưa nguôi của ông cụ.

“Không tệ. Trường mẫu giáo mà cũng có dáng dấp mẫu giáo thật rồi, hoạt bát một chút cũng tốt.”

May mắn thay, ông cụ dường như lại khá hài lòng với sự thay đổi này.