Chuyện này vốn bắt đầu từ hơn mười phút trước. Sau khi hai đứa trẻ bị đưa về và tách ra ở hai phòng học khác nhau, Bùi Vĩnh Hoàn đã đích thân đến gặp đứa bé bị con trai mình “lôi kéo” vào rắc rối, chẳng qua là để tìm cách dàn xếp và ém nhẹm mọi chuyện.
Việc xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài.
Nhà họ Bùi bao đời nay chưa từng xuất hiện chuyện bỏ học hay trốn học, chuyện buồn cười đến mức ấy mà lộ ra ngoài thì chẳng khác gì trở thành trò cười cho thiên hạ.
Thế nên, bất kể thế nào, chuyện này nhất định phải được xử lý kín kẽ.
Nhân sự phía nhà trường thì dễ kiểm soát, chỉ cần dỗ dành đứa bé còn lại một chút là ổn, miễn sao đừng để phụ huynh cậu bé biết được sự việc.
Nhưng đến khi đọc hồ sơ học sinh, Bùi Vĩnh Hoàn suýt nữa bị sốc đến nghẹn thở.
Bùi Sóc muốn kéo ai không kéo, lại đi kéo nhầm con út nhà họ Lục!
Dĩ nhiên, dù thế nào, Bùi Vĩnh Hoàn cũng không phải hạng người sẽ trút giận lên đầu một đứa bé. Huống hồ, ngay từ cái nhìn đầu tiên thấy Lục Tuyết Ngôn ngồi yên lặng trong lớp học, ông đã cảm thấy nghi ngờ về động cơ của con trai mình.
Dù mối quan hệ giữa hai cha con luôn căng thẳng, nhưng Bùi Vĩnh Hoàn vẫn rất hiểu tính con trai, từ nhỏ đã cực kỳ kén chọn người tiếp xúc gần. Bảo mẫu hay tài xế nếu ngoại hình không ngay ngắn, cậu nhóc thậm chí còn không buồn liếc mắt.
Lục Tuyết Ngôn thì lại là đứa trẻ vừa ngoan ngoãn vừa hiền lành, hơn nữa còn có chút chột dạ khi thấy Bùi Vĩnh Hoàn.
Vì cậu lén cho Bùi Sóc uống thuốc, nên khi thấy phụ huynh của Bùi Sóc tìm đến, trong lòng lập tức lo lắng, chẳng lẽ Bùi Sóc phát bệnh nhanh như vậy sao? Hay là chuyện mình cho Bùi Sóc uống thuốc bị bại lộ rồi?
Chẳng lẽ giáo viên sẽ gọi phụ huynh mình tới?
Nghĩ đến đây, sắc mặt Lục Tuyết Ngôn tái đi trông thấy.
Lục Tuyết Ngôn sợ nhất là bị giáo viên mời phụ huynh, đặc biệt là hôm nay, cả ba và anh trai đều đã hủy bỏ bao nhiêu công việc để đến đưa cậu nhập học.
Thế mà khi giáo viên mở lời, giọng điệu lại nhẹ nhàng bất ngờ, chỉ mong cậu đừng nói với phụ huynh chuyện gặp Bùi Sóc hôm nay, coi như chuyện này chưa từng xảy ra.
Còn về những lời hứa hẹn bồi thường mà Bùi Vĩnh Hoàn và giáo viên đưa ra, Lục Tuyết Ngôn chẳng mấy quan tâm.
Chỉ riêng việc không bị gọi phụ huynh thôi, đã là phần thưởng to lớn nhất rồi!
Ngay cả việc bỏ lỡ bài kiểm tra đầu vào khiến điểm số bằng 0, Lục Tuyết Ngôn cũng chỉ hơi tiếc một chút. Nhưng khi biết vẫn còn bài đánh giá thể chất, cậu lại cảm thấy chuyện điểm số chẳng đáng gì.
Có lẽ… vì mình làm chuyện xấu thì phải chịu trừng phạt?
Mặc dù cậu không hề cố ý đầu độc Bùi Sóc…
Trong suốt cuộc trò chuyện, phản ứng lanh lợi và ngoan ngoãn của Lục Tuyết Ngôn khiến các giáo viên trong phòng dần trở nên bối rối và có phần áy náy.
Là người làm giáo dục nhiều năm, chỉ cần vài câu là họ nhận ra, đứa trẻ này có năng lực tiếp thu vượt trội, thậm chí vượt xa phần lớn những bạn học cùng lứa.
Cảm xúc cũng cực kỳ ổn định, trừ lúc đầu hơi căng thẳng ra, suốt buổi cậu nhóc nói năng rành rọt, mạch lạc và lưu loát.
Nếu không vì thể trạng yếu bẩm sinh, thì Lục Tuyết Ngôn hoàn toàn đủ điều kiện để vào lớp A – nơi dành cho những học sinh ưu tú nhất.
Khi mọi người trong phòng còn đang tiếc nuối, Bùi Vĩnh Hoàn càng nhìn càng thấy hụt hẫng.
Tại sao nhà họ Lục lại có thể sinh ra đứa trẻ vừa ngoan vừa xinh đẹp như vậy, còn nhà mình thì lại… sinh ra Bùi Sóc – cái gai trong mắt mình!
Bùi Vĩnh Hoàn thậm chí từng tưởng tượng: đứa con lý tưởng mình mong chờ từ lâu lẽ ra phải giống hệt như Lục Tuyết Ngôn mới đúng!
Chứ không phải cái đứa suốt ngày nhìn mình bằng ánh mắt như thể ông là kẻ thù không đội trời chung kia.
“Không được, cậu phải vào lớp A!”
Ngay lúc ấy, tiếng Bùi Sóc vang lên, giọng kiên quyết khiến cả phòng im lặng quay lại nhìn.
Lục Tuyết Ngôn ngẩn người, không hiểu tại sao Bùi Sóc lại có chấp niệm lớn đến thế về chuyện cậu phải vào lớp A.
“Nhưng… nếu mình vào lớp A, còn cậu ở lớp D… thì chẳng phải chúng ta sẽ không gặp nhau nữa sao?”
Lục Tuyết Ngôn còn muốn âm thầm quan sát Bùi Sóc kỹ hơn một chút, xem thử hắn có mọc thêm đầu hay không.
Bởi cậu từng được chú Kemlin dẫn vào phòng thí nghiệm, nơi có đủ loại sinh vật kỳ dị, và trong một bể thuốc, cậu từng thấy một con thằn lằn hai đầu đang ngâm trong dung dịch.
Chỉ tiếc cậu còn chưa kịp nhón chân bám vào bàn thí nghiệm để nhìn rõ thì đã bị anh tư hốt hoảng bịt mắt bế ra ngoài.