Bởi vì trước đây, mỗi khi các bạn biết mình uống thuốc, chỉ cần kể lại với ba mẹ, y như rằng sẽ bị dặn, đừng lại gần cậu quá, nhỡ đâu bị lây bệnh thì sao.
Lục Tuyết Ngôn từng rất muốn giải thích rằng mình và bà chưa từng nghĩ như vậy, nhưng đáng tiếc… Chẳng ai chịu lắng nghe.
Bùi Sóc lòng đầy nghi hoặc, lúc này chỉ lặng lẽ nhìn Lục Tuyết Ngôn đang lấy từ trong cặp ra một lọ kẹo gấu mềm.
Thực ra, Bùi Sóc từ nhỏ đã được nghiêm khắc dạy quy củ rằng không được ăn bất cứ thứ gì người lạ đưa, dù chỉ là kẹo.
Và Bùi Sóc cũng chẳng thích ăn kẹo.
Nếu để hệ thống 444 phân tích, thì chắc chắn sẽ cho rằng, đây là đặc trưng nhân vật nam chính! Trong 100 truyện thì hết 88 nam chính không thích đồ ngọt!
Nhưng lý do Bùi Sóc không thích ăn kẹo lại sâu xa hơn, bởi vì chỉ cần nhìn thấy kẹo sẽ nhớ đến hộp kẹo cưới hôm ba mình tái hôn với người phụ nữ kia.
Hôm đó, Bùi Sóc lạnh lùng lờ đi người mẹ kế cố lấy lòng mình là Lý Kiều, khiến Phó Vĩnh Hoàn mất mặt đến mức tức giận ép cậu phải ăn một viên.
May mà cuối cùng Lý Kiều ngăn được ông ta, nhưng từ giây phút ấy, Bùi Sóc ghét cay ghét đắng kẹo.
Thế nhưng lúc này, ánh mắt Bùi Sóc nhìn chăm chăm vào Lục Tuyết Ngôn lại không phải vì muốn ăn kẹo, mà bởi vì Bùi Sóc rõ ràng cảm nhận được sự căng thẳng và chờ mong trong lời mời “cậu cũng muốn ăn không” kia.
Rõ ràng ngoài miệng thì hỏi, nhưng ánh mắt lại như hy vọng mình sẽ từ chối.
Miệng nói một đằng, lòng nghĩ một nẻo.
Mà Bùi Sóc ghét nhất chính là kiểu người như vậy.
Từ nhỏ đến lớn, xung quanh Bùi Sóc toàn những người như thế, bề ngoài nói thích mình, nhưng thực ra chỉ muốn lợi dụng để lấy lòng ông nội.
Kể cả khi Bùi Sóc chẳng bao giờ nở một nụ cười, họ vẫn mặt dày mà khen “tính cách tốt”.
Bùi Sóc không ngờ, Lục Tuyết Ngôn cũng sẽ như vậy.
Cho nên, chẳng đợi Lục Tuyết Ngôn kịp nhẹ nhõm mà cất lọ thuốc đi, Bùi Sóc đã mặt không đổi sắc thò tay lấy một viên rồi quăng ngay vào miệng.
Lục Tuyết Ngôn: !
Lục Tuyết Ngôn đứng sững, mắt mở to kinh ngạc nhìn Bùi Sóc nuốt xuống viên “kẹo”, hoàn toàn không kịp ngăn lại!
“C-cậu… thật sự nuốt rồi á?”
“Ừ.”
Không phải cậu mời tớ ăn sao?
Ánh mắt Bùi Sóc như muốn nói vậy.
Mà Lục Tuyết Ngôn lúc này thì như trời sập đến nơi, cậu thực sự không biết nếu một đứa trẻ bình thường ăn phải viên “kẹo thuốc” do chú Kemlin đưa, thì sẽ xảy ra chuyện gì.
Liệu hắn có biến dị không?
Tối ngủ có mọc ra hai cái đầu không?
Hay sáng mai tỉnh dậy thì… trúng độc chết luôn?
Trong đầu Lục Tuyết Ngôn hiện lên vô số kịch bản đen tối. Cậu cảm thấy mình vừa hại chết bạn mới quen mất rồi!
Ít nhất, Mặc Điểm chắc chắn sẽ rất đau lòng vì cậu đã “đầu độc” chủ nhân nhỏ của nó!
“Cậu… cậu tên là gì vậy?”
Lục Tuyết Ngôn thấy mình ít nhất cũng nên biết tên đối phương, nếu có chuyện gì còn chủ động khai báo với phụ huynh.
“Bùi Sóc.”
Câu trả lời dứt khoát của Bùi Sóc khiến Lục Tuyết Ngôn và hệ thống 444 như bị sét đánh ngang tai.
Đặc biệt là hệ thống 444, lúc này thật sự cảm nhận được sức mạnh của một phản diện chuyên nghiệp.
Lần đầu gặp mặt mà đã thành công “hạ độc” nam chính!
…
Bảo bối giỏi quá đi! Không hổ danh là phản diện nhí chuyên nghiệp nha!