Chương 42

“Cậu chủ… Cậu chủ? Cậu ở đâu rồi ạ!”

Một nhóm nhân viên và vệ sĩ với vẻ mặt hoảng hốt đang cuống cuồng tìm kiếm bóng dáng cậu bé.

Không ai dám tưởng tượng, nếu có chuyện gì xảy ra với đứa cháu trai yêu quý của ông cụ nhà họ Bùi, thì lúc ông cụ từ nước ngoài về, cơn giận ấy sẽ khủng khϊếp đến mức nào.

Ở một phía khác, Bùi Vĩnh Hoàn cũng đang lo lắng xen lẫn chột dạ, chẳng lẽ con trai thấy mình sai người đánh con thú nhỏ rồi đuổi đi? Bằng không sao lại đột nhiên biến mất?

Mà ánh mắt Bùi Sóc, khi nghe thấy tiếng động ấy, liền lập tức tối sầm lại, lạnh lẽo đầy chán ghét.

“Chạy!”

Không nghĩ ngợi gì thêm, cậu nhóc lập tức đưa tay ra, nắm chặt tay Lục Tuyết Ngôn.

“?”

Tuyết Ngôn phản ứng chậm chạp như một chú ốc sên nhỏ, lần đầu tiên bị người ta nắm tay kéo chạy, vô thức cố gắng đuổi theo nhịp chân của Bùi Sóc.

Làn tóc trắng bên tai bị gió tốc lên bay phấp phới theo từng bước chạy.

Đối với Lục Tuyết Ngôn, đây thực sự là điều rất mới mẻ.

Từ trước đến giờ chưa từng có bạn nhỏ nào nắm tay bé chạy như thế cả. Ai cũng sợ bé ho, rồi bị cô giáo mắng.

Vì chạy hơi nhanh, chiếc mũ xanh đậm trên đầu cũng bị gió thổi bay. Khi Tuyết Ngôn mở to mắt định quay lại nhặt, thì Mặc Điểm đã nhanh nhẹn lao lên, ngậm lấy mũ, chạy theo sau.

“Em ấy thông minh quá đi!”

Tuyết Ngôn không kìm được mà thốt lên đầy ngưỡng mộ.

Nghe vậy, Bùi Sóc kiêu hãnh ngẩng cằm: “Mặc Điểm chính là con hổ thông minh nhất thế giới.”

“Ồ…”

Dù Lục Tuyết Ngôn ngoan ngoãn đáp lời, nhưng kiểu phản ứng không chút sùng bái này lại khiến Bùi Sóc hơi thất vọng.

Bởi vì Lục Tuyết Ngôn chỉ đơn giản nghĩ rằng… đây là lần đầu tiên cậu gặp một cậu nhóc chẳng hề khiêm tốn chút nào.

Nhưng rồi, Lục Tuyết Ngôn lại cảm thấy có được một chủ nhân nhỏ như vậy, Mặc Điểm chắc chắn là một chú hổ rất may mắn.

Vì cậu ấy sẵn sàng tin tưởng chú hổ nhỏ của mình là thông minh và tuyệt vời nhất thế giới.

… Khoan đã, hổ nhỏ á!

Lục Tuyết Ngôn trợn to hai mắt, trong lòng bắt đầu thấy thật sự sợ hãi. Chẳng phải… đó là mèo con sao?

Nhưng rất nhanh, Bùi Sóc đã nhận ra, bạn nhỏ bị mình kéo tay chạy cùng hình như đang thở gấp, nhịp bước cũng dần chậm lại.

Thế là Bùi Sóc lập tức dừng lại, quay đầu nhìn Lục Tuyết Ngôn giữa vườn hoa nhỏ của trường mẫu giáo Princeton, ánh mắt tràn ngập khó hiểu, mới chạy được mấy bước mà đã mệt đến vậy sao?

Lẽ nào thật sự là búp bê sứ à?

Thế nhưng, dù mệt mỏi, dáng vẻ cũng vẫn đẹp đến kỳ lạ, đứng giữa vạt hoa diên vĩ đang lắc lư trong gió, Bùi Sóc thầm nghĩ trong đầu.

“Tớ muốn ăn một viên thuốc rồi mới chạy tiếp, được không?”

Tuyết Ngôn cảm thấy mình đã kéo chậm tốc độ, hơi áy náy, liền theo bản năng lục tìm lọ kẹo gấu nhỏ trong cặp.

“Cậu phải uống thuốc?”

Tại sao lại phải uống thuốc?

Không phải chỉ người bệnh mới cần uống thuốc sao?

Lần đầu tiên trong đời, Bùi Sóc thấy trong lòng nảy sinh nhiều nghi vấn đến thế.

Cảm thấy trên người bạn nhỏ mới quen này như đang cất giấu vô số bí mật kỳ lạ.

Mà từ trước đến nay, Bùi Sóc chưa từng cảm thấy tò mò về một ai nhiều đến thế.

“Ừm… Cậu cũng muốn ăn không? Thật ra là kẹo đó.”

Lục Tuyết Ngôn theo bản năng giấu nhẹm đi, không muốn để người bạn mới biết chuyện mình bị bệnh phải uống thuốc.