Dù trong khoảnh khắc ấy người hoảng loạn nhất có lẽ lại là Mặc Điểm, kẻ vừa bị Bùi Sóc bắt quả tang.
Cái sinh vật nhỏ ấy hết muốn bày ra vẻ dữ tợn, lại không kìm được vì bị xoa nựng mà muốn vẫy đuôi.
Nội tâm giằng co một lúc lâu, cuối cùng nó mới miễn cưỡng nhảy ra khỏi lòng Lục Tuyết Ngôn, làm ra vẻ không có chuyện gì xảy ra rồi lạch bạch chạy về phía Bùi Sóc, miệng phát ra hai tiếng gầm gừ khe khẽ.
Chỉ là sau một hồi tỉnh táo lại, ngúng nguẩy đòi yêu chiều, Mặc Điểm lại phát hiện một điều rất không vui, chủ nhân nhỏ hình như chẳng thèm để tâm đến mình.
Vì ánh mắt Bùi Sóc, từ đầu đến cuối, vẫn chăm chăm nhìn về phía Lục Tuyết Ngôn.
Cậu bé mím môi, nhíu mày, đôi mắt đen láy không hề chớp, tựa như đang suy nghĩ điều gì rất nghiêm túc.
Nhìn chằm chằm đến mức khiến Lục Tuyết Ngôn có chút hoảng sợ.
“Đây là… mèo của cậu sao?”
Lục Tuyết Ngôn rụt rè hỏi nhỏ.
Cậu nhóc kia trông cứ như sắp nhào tới cắn mình đến nơi, thật hung dữ.
Thực ra cả trong truyện lẫn ngoài đời, Lục Tuyết Ngôn đều không có nhiều kinh nghiệm tiếp xúc với bạn cùng lứa.
Khi trước, mỗi lần bà dẫn cậu đến mẫu giáo, bởi sức khỏe yếu, thường xuyên phải nghỉ học đi bệnh viện, những người bạn vừa mới quen thường đã có nhóm thân thiết của riêng họ khi cậu quay lại lớp.
Lâu dần, cậu cũng quen với việc không có bạn thân.
Bà thấy cháu mình lúc nào cũng lủi thủi một mình, còn tưởng bé nhút nhát, không thích chơi với bạn, nhiều lần đã cố động viên.
Nhưng lần nào cũng vậy, cậu chỉ ngoan ngoãn gật đầu, rồi hôm sau vẫn lặng lẽ bước ra khỏi lớp một mình.
Đúng lúc Lục Tuyết Ngôn đang nhớ lại chuyện cũ, thì cậu bé có vẻ ngoài hơi hung dữ kia lại bỗng tiến đến gần, vẻ mặt khó đoán.
Giây tiếp theo, cậu ta đột ngột đưa tay ra—chọt nhẹ vào má cậu.
Lục Tuyết Ngôn bị chọt bất ngờ, liền sững người, đứng im không nhúc nhích, như thể còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra.
Hệ thống 444 trong đầu thì sốc không nói nên lời, suýt nữa đã xắn tay áo chuẩn bị “ra tay”.
Cái thằng nhóc thối này dựa vào mặt đẹp là muốn gây sự à?
“Cậu biết nói chuyện sao?”
Nhưng lời thì thầm tự nói của Bùi Sóc lại khiến không khí căng thẳng lập tức chuyển hướng kỳ lạ.
Thực tế, Bùi Sóc đang vô cùng bối rối.
Bởi bất cứ đứa trẻ nào đẩy cửa bước vào, mà đột ngột thấy một khuôn mặt xinh đẹp như tượng ngọc thò ra từ bộ lông mềm mịn như lông ngỗng của Mặc Điểm, chắc chắn đều sẽ khϊếp sợ.
Việc Bùi Sóc giữ được vẻ mặt bình tĩnh từ đầu đến cuối đã là một loại bản lĩnh.
Thậm chí lúc này, Bùi Sóc bỗng nhớ đến cô chị họ đỏng đảnh mà mình chẳng thích kia, trong phòng ngủ của cô, cả một dãy tủ kính toàn búp bê sứ do ba mẹ sưu tầm từ khắp nơi mang về.
Nhưng giờ phút này, Bùi Sóc khẳng định, tất cả những con búp bê đó cộng lại, cũng không đẹp bằng một mình Lục Tuyết Ngôn.
Thậm chí, khi ở trên xe đến trường, Bùi Sóc nhất quyết không chịu thay đồng phục mẫu giáo theo lời ba, nhưng lúc này, thấy Lục Tuyết Ngôn mặc bộ ấy lại cảm thấy… cũng đẹp thật.
“…Tại sao tớ lại không biết nói?”
Sau một hồi lúng túng suy nghĩ, Lục Tuyết Ngôn cuối cùng cũng bật thốt phản bác, dù cố tỏ ra lý lẽ, nhưng giọng nói vẫn ngoan ngoãn đến lạ.
Mà giọng nói cũng hay nữa!
Bùi Sóc còn đang định nói gì, thì đột nhiên từ xa vang lên tiếng bước chân vội vã hỗn loạn của một nhóm người lớn.