Chương 39

Một cô giáo búi tóc cao, mỉm cười lễ độ nhưng kiên quyết ngăn các phụ huynh đi tiếp.

Dù những vị phụ huynh ở đây đều không phải người thường, ai cũng danh giá, xuất thân hiển hách., không phú thì quý.

Nhưng… bé con nhà mình là trường hợp đặc biệt cơ mà!

Lục Đình không nhịn được chau mày định lên tiếng, nhưng bị con cả Lục Tuần lặng lẽ kéo lại.

Nhiều bé không chịu tách khỏi ba mẹ bắt đầu òa khóc, tiếng nức nở vang lên khiến không khí nhất thời trở nên náo loạn.

Ngược lại, Lục Tuyết Ngôn sau khi thấy ba và anh bị cô giáo dắt sang hướng khác thì lại ngoan ngoãn quay người, giơ tay vẫy nhẹ, như đang nói đừng lo nhé!

Cậu nhất định sẽ đạt điểm cao!

Lục Đình nhìn bé con không hề rơi một giọt nước mắt, trong lòng mới yên tâm hơn đôi chút. Ông còn cố ý làm động tác uống thuốc, nhắc nhở bé con đừng quên.

Lục Tuyết Ngôn trong đám trẻ nhỏ cũng gật đầu thật ngoan, rõ ràng là nhớ rất kỹ.

Tất cả hành động này đều rơi vào mắt các giáo viên xung quanh, khiến họ không khỏi có chút kinh ngạc về sự bình tĩnh và ngoan ngoãn của cậu chủ nhỏ nhà họ Lục.

Khi các bậc phụ huynh rời khỏi, bầu không khí giữa các bé trong phòng chờ cũng bắt đầu thay đổi rõ rệt.

Dù ở độ tuổi ba bốn, lũ trẻ về lý thuyết vẫn chưa có khái niệm phân biệt giai cấp tầng lớp, nhưng điều đó cũng chẳng ngăn cản được việc một số bé có xuất thân tương tự, gia cảnh tương đồng, bắt đầu tụ lại với nhau một cách vô thức.

Càng lúc, giữa bọn trẻ càng hình thành những vòng tròn tầng lớp khác nhau. Vòng trong cùng cũng là nơi có ít bé nhất, lại quy tụ những bé mang theo khí chất cao ngạo như thể đã in sẵn từ trong máu.

Ánh mắt dè dặt và lấy lòng của những đứa trẻ xung quanh càng khiến người ta dễ dàng đoán được, những nhóc con đứng ở trung tâm kia chắc chắn không phải con nhà bình thường. Ai cũng thầm quan sát động tĩnh ở nhóm ấy.

Ngoại trừ một ngoại lệ, chính là Lục Tuyết Ngôn.

Bởi vì bé con ấy… quá đỗi xinh đẹp.

Ngay cả khuôn mặt nhỏ nhắn trắng như tuyết mang theo chút yếu ớt bệnh tật, cũng chẳng thể nào che giấu được vẻ thu hút đặc biệt, khiến không ít đứa trẻ lén nhìn về phía bé con đang đứng một mình ấy.

Đặc biệt là mái tóc màu sữa bồng bềnh lộ ra dưới vành nón giống hệt như bước ra từ truyện cổ tích!

Chỉ là Lục Tuyết Ngôn hoàn toàn không ý thức được điều đó. Vì lúc này, cậu đang rất nghiêm túc tìm kiếm một nhân vật đặc biệt — “Cô bé quàng khăn đỏ” của mình.

[Lạ thật, chẳng lẽ lần này cậu bé Bùi Sóc trong truyện lại không đến học ở trường Princeton sao?]

Ngay cả hệ thống 444 cũng bắt đầu thấy khó hiểu.

Lúc này, cậu bé lai tóc vàng ở trung tâm – Louis – người đang được các bạn nhỏ vây quanh, cuối cùng cũng phát hiện Lục Tuyết Ngôn đang nhìn quanh từng người để tìm kiếm.

Trong lòng Louis lập tức dâng lên cảm giác tự đắc.

Hừ, đúng như mình nghĩ, cậu ta chắc chắn sẽ chạy đến bên mình để làm đàn em rồi. Không thể nào ngó lơ mình được.

Thế nhưng, Lục Tuyết Ngôn chỉ chớp mắt, hơi nghiêng đầu như đang suy nghĩ vì sao cậu bé tóc vàng kia lại nhìn mình chằm chằm, rồi lập tức quay sang tìm người khác.

Louis lập tức bực tức đầy kiêu ngạo.

Hừ, không cho cậu ta làm đàn em số một nữa!

[Thôi bỏ đi, nếu tìm không thấy thì cũng đành chịu, biết đâu tình tiết đã bị lệch khỏi kịch bản. Với lại, chúng ta đến giờ uống thuốc rồi.]