Chương 35

“Ừm!”

Chỉ có Lục Tuyết Ngôn là gật đầu vô cùng nghiêm túc, khẳng định chắc nịch.

Kemlin lúng túng nhìn quanh, rồi cuối cùng cũng đành nhận lấy “món quà cảm ơn” của bệnh nhân nhí dưới ánh nhìn kỳ dị của đám người nhà họ Lục.

“Cũng đúng, mấy hôm nay ông cũng vất vả rồi, gần như không ngủ được đúng không?”

Lục Hoài gãi đầu, cuối cùng cũng lờ mờ hiểu ra ý bé con, dù vậy giọng vẫn có chút gượng gạo.

Ngay cả Lục Tuần đứng một bên, người vốn luôn lạnh nhạt xa cách, cũng hiếm hoi gật đầu nhẹ, coi như biểu thị sự tán thưởng với Kemlin.

Trên đường trở về, Kemlin nhìn viên kẹo mềm nằm trong lòng bàn tay, tâm trạng trở nên phức tạp.

Có lẽ mình không cần nghĩ nhiều nữa, cứ chuyên tâm ở lại nhà họ Lục mà làm việc đi thôi.

Nói cho cùng, đãi ngộ mà họ đưa ra còn vượt xa nhiều viện nghiên cứu y khoa hàng đầu trên thế giới.

Quan trọng nhất là, có lẽ chính ông cũng bắt đầu mong đợi rằng đứa bé kỳ diệu kia, sau này sẽ trở thành người như thế nào.

Huống hồ, chẳng qua chỉ là làm ra thuốc gấu dẻo thôi mà?

Chỉ cần trả đủ tiền, vị rau mùi đi nữa ông cũng có thể làm cho nhà này ăn được luôn!

Nghĩ đến đó, bước chân của Kemlin khi quay lại phòng thí nghiệm cũng nhẹ nhàng hơn mấy phần.

[Ting — Chúc mừng bạn đã kích hoạt sự kiện nhân vật quan trọng: Kemlin gia nhập! Sự kiện này được đánh giá có ảnh hưởng lớn đến cốt truyện, phần thưởng: 500 điểm tích lũy.]

[Đã đạt điều kiện tiên quyết để mở khóa giai đoạn “Mẫu giáo”!]

Loạt âm thanh thông báo vang lên khiến hệ thống 444 gần như hét lên vì sung sướиɠ: [Aaaaa đây là ý gì vậy? Có phải ý là chúng ta thật sự có thể sống được đến lúc vào mẫu giáo rồi không!?]

Nghe có vẻ kỳ cục, nhưng lại khiến người ta không khỏi phấn khích.

Chỉ cần giữ điểm sức khỏe không rơi xuống dưới mức nguy hiểm là 3, thì sẽ không có chuyện chết bất ngờ.

Mà chỉ cần sống được đến tuổi đi học, thì ký chủ hoàn toàn có thể mở ra vô vàn hướng phát triển cốt truyện.

Thậm chí… Còn có khả năng gặp được nhà nam chính họ Bùi trong tương lai?

Dựa vào bàn tay vàng biết trước cốt truyện, biết đâu còn có thể đi trước một bước, âm thầm chọc phá nam chính khi còn bé? Cho anh ta chút màu sắc xem chơi?

(Tư duy hệ thống phản diện.jpg)

444 thậm chí còn không nhận ra rằng, mình càng lúc càng giống một hệ thống phản diện chuyên nghiệp, tận tụy hết mình.

Còn về phần bé con đang được các anh trai thay phiên nhau ôm ấp đưa từ bệnh viện về nhà, còn chưa kịp vui mừng bao lâu, thì đã bị Lục Đình chờ sẵn ở cửa giang tay ôm chặt vào lòng.

Nhưng lần này, bé con không vùng vẫy nữa mà ngoan ngoãn để yên trong lòng ba, như thể hiểu được người lớn đã lo lắng suốt bao ngày đêm.

Phía sau, chị hai Lục Tinh và anh ba Lục Lê cũng nhìn cảnh tượng này với đôi mắt ngập tràn nhẹ nhõm và cảm động.

Dù trước đó đã biết tình hình qua điện thoại, nhưng tận mắt chứng kiến nhóc con được an toàn mang về vẫn là một cảm giác hoàn toàn khác.

“Thuốc đắng lắm hả con? Lúc sốt có khó chịu không? Ở bệnh viện có sợ không?”

Ôm con thật lâu mới chịu buông tay, Lục Đình nghèn nghẹn hỏi từng câu một, giọng nói đầy nỗi sợ còn sót lại.

Trước loạt câu hỏi dồn dập ấy, Lục Tuyết Ngôn lập tức ra sức lắc đầu, lắc đến nỗi tóc mai mềm mại bên tai cũng rung rinh theo, đôi mắt long lanh ướt nước như muốn nói biết bao điều.