Chương 34

Ngay cả lần đầu tiên uống thuốc, đứa bé cũng chỉ do dự một chút rồi ngoan ngoãn há miệng.

Cả quá trình không hề khóc lóc, yên tĩnh đến mức khiến các y tá xung quanh không khỏi kinh ngạc. Trái lại, vẻ mặt của các bậc phụ huynh đứng bên cạnh lại từng người một căng cứng, như thể… nếu được, họ muốn thay đứa bé uống thuốc luôn cho rồi.

[Loại thuốc đặc trị cho căn bệnh hiếm gặp này đúng là có thể giữ ổn định chỉ số sức khỏe, may mà nhà họ đủ điều kiện chi trả. Nếu là người bình thường thì chắc đã phải bán nhà mới mua nổi, mà quan trọng là thuốc lại không nằm trong danh mục bảo hiểm y tế!]

Hệ thống 444 vốn đã âm thầm tra cứu thành phần thuốc từ trước, lại một lần nữa cảm thấy may mắn thay cho ký chủ nhà mình.

Thật may, ký chủ được xuyên vào một gia đình phản diện khét tiếng!

Dù gì thì mấy phản diện lúc đầu thường rất “giàu có bá đạo” mà!

Chứ nếu lỡ xuyên nhầm thành cô nhi thất thế trong mấy truyện tình tế, hay thiên tài bị ruồng bỏ trong truyện huyền huyễn, thì có khi còn chưa kịp trỗi dậy đã phải chết queo vì cạn sạch chỉ số…

Khi ngoan ngoãn uống thuốc xong và được cho uống nước, Lục Tuyết Ngôn phát hiện điểm sức khỏe của mình quả nhiên đã chầm chậm tăng thêm một chút, lên thành 4 điểm rồi.

Dù chỉ là trình độ toán học mẫu giáo, bé con cũng đủ thông minh để nhận ra điều đó có nghĩa là: “Mình đã tiết kiệm được một đống điểm để không phải mua thuốc trong cửa hàng hệ thống rồi!”

Nghĩ vậy, Lục Tuyết Ngôn cảm thấy bác Kemlin này tuy đôi lúc có hơi kỳ lạ, nhưng đúng là rất lợi hại.

[Trong nguyên tác, Kemlin vốn là một nhân vật kiểu “lưỡng tính chính tà” có năng lực rất mạnh. Nếu không phải như vậy, ban đầu nhà họ Lục đã chẳng chi khoản lớn để chiêu mộ về. Chỉ tiếc rằng người này khá láu cá, cuối cùng cũng không hoàn toàn trung thành với nhà họ Lục.]

Trong khi hệ thống 444 đang nhiệt tình giải thích cho ký chủ nhà mình, nó bỗng sinh ra một chút tò mò.

Nếu như trong nguyên tác, Kemlin không lựa chọn im lặng khi nhà họ Lục rơi vào khủng hoảng cuối cùng, mà thay vào đó là dốc toàn lực cùng đội ngũ nghiên cứu thuốc vượt qua cơn nguy biến thì liệu câu chuyện có chuyển sang một hướng khác?

Nhưng nghĩ kỹ thì cũng chẳng thể hoàn toàn trách giáo sư Kemlin.

Trước lời nhận định có phần gay gắt của hệ thống, Lục Tuyết Ngôn lại âm thầm bênh vực trong lòng.

Bởi đến cả cậu cũng nhận ra, nhiều lúc người lớn trong nhà đối với vị bác sĩ này thái độ quá đỗi kiêu ngạo, thật chẳng thể xem là tôn trọng gì cho cam.

Lục Tuyết Ngôn nhẹ nhàng kéo tay anh tư, muốn nhờ anh nói lời cảm ơn với bác sĩ Kemlin. Thế nhưng Lục Hoài lại không hiểu ý, còn tưởng bé con đang đói bụng.

“Đói bụng rồi hả? Vậy chúng ta đi ăn gì đó nhé? Hay thuốc đắng quá thì ăn thêm viên kẹo cho đỡ? Nhìn này!”

Alpha nọ không biết từ đâu đã móc ra một nắm kẹo mềm đặc biệt dành riêng cho trẻ nhỏ, giống như đang khoe kho báu.

Thế nhưng, ngay lập tức Lục Hoài phát hiện mình đoán sai rồi.

Bé con không những quay mặt đi, không muốn ăn, mà còn lộ rõ vẻ bối rối, do dự rồi bất ngờ đưa tay đẩy nhẹ bàn tay anh tư, đem viên kẹo đưa cho… bác sĩ Kemlin!

“Ơ? Là… cho tôi sao?”

Kemlin đang đau đầu vì loại thuốc gấu dẻo lố bịch kia, nhất thời sửng sốt, không biết làm sao. Cả ông và Lục Hoài đều trố mắt nhìn nhau.