Trời ơi, từ đầu tiên em ấy học được gọi lại không phải là “ba” mà là gọi mình?
Lục Hoài xúc động đến mức bất chấp luôn anh cả đứng bên cạnh, lao tới ôm chầm lấy bé con, hạnh phúc đến mức nghẹn ngào muốn khóc.
“Sau này anh tuyệt đối sẽ không bế em xoay vòng lung tung nữa đâu, anh tư thề đấy!”
Trong mấy tiếng đồng hồ vừa qua, lần đầu tiên trong đời Lục Hoài có cảm giác mình gây ra một sai lầm khủng khϊếp và giờ lại có cơ hội bù đắp.
Thế nhưng lời này vừa dứt, vẻ mặt của bé con vốn đang rất háo hức chờ được anh tư khen ngợi, lại đột nhiên thay đổi!
…
Ngoài lề.
[Đầu chó] Anh Thư này Anh Thư, anh nhìn anh xem, chuyện tốt anh làm nè.
…
Dù bản thân bé con hoàn toàn không ý thức được, nhưng mỗi khi khóe mắt cụp xuống, ánh mắt mang theo chút ấm ức và hoang mang nhìn về phía người lớn thì sức sát thương ấy thực sự kinh khủng đến mức nào.
Huống hồ đó lại còn là với anh tư Lục Hoài!
Mọi người xung quanh, chỉ cần cảm nhận được sự thay đổi cảm xúc nơi đứa con, đều vô thức dồn ánh mắt về phía Lục Hoài, ánh nhìn như muốn hỏi: Cậu đã làm gì vậy hả?
Lục Hoài hiếm hoi vận hành não bộ hết công suất, dè dặt hỏi dò bé con: “Vậy… có muốn anh bế tiếp không? Nhưng lần này phải mặc thêm áo, không được có gió, cũng không được xoay nhanh quá đâu…”
“Ừm!”
Dù Lục Hoài đưa ra cả một đống điều kiện, đôi mắt bé con vẫn lập tức sáng rỡ như sao, lóe lên ánh vui mừng rõ rệt.
Lục Hoài lập tức bị độ dễ thương ấy đánh trúng tim, đến mức không nói nên lời. Anh hoàn toàn không để ý đến ánh mắt âm u lạnh lẽo của anh cả Lục Tuần đang đứng bên cạnh bị chen ra ngoài.
“Nhưng mà đứa bé vừa nãy thực sự biết nói rồi à? Hay chỉ là trùng hợp?”
Có y tá không nhịn được mà khơi lại hình ảnh khiến ai nấy đều ấn tượng sâu sắc ban nãy.
Đứa bé nhỏ xíu, như chim non tìm được tổ ấm, tựa vào lòng anh trai, lắp bắp gọi ra hai tiếng “anh thư”.
Ấy thế mà khi mọi người lần lượt đến thử nghiệm lại, chỉ cần không phải Lục Hoài chỉ vào mình, thì đứa bé chỉ im lặng, chớp mắt nhìn, ai hỏi nhiều còn sẽ trốn ngay vào lòng anh trai.
Lục Hoài lúc ấy cứ gọi là sướиɠ tới mức khoé miệng muốn chạm trán mặt trời, chỉ muốn ôm em trai nũng nịu cả ngày.
Dùng lời của ba già Lục Đình để miêu tả thì chính là một bộ dạng không có tiền đồ, mềm yếu thấy mà chán!
Còn về phần bác sĩ Kemlin, sau khi nghe tin đứa bé vừa phát âm được âm tiết, cũng kinh ngạc không kém.
“Về mặt lý thuyết, hành vi phát âm đúng từ ngữ có chủ đích thế này thường ít nhất cũng phải một tuổi…”
Nhưng với tình trạng được nuôi trong buồng nuôi dưỡng nhiều năm, rất có thể đã có một số biến đổi đặc biệt?
Ông bắt đầu suy nghĩ, phải chăng quy trình hỗ trợ sinh sản trong buồng nuôi dưỡng có thể góp phần vào sự phát triển ngôn ngữ sớm của trẻ?
Dù thế nào đi nữa, Kemlin cũng rút ra được một điều, tuy đứa bé mang trong người bệnh di truyền của gia tộc, nhưng năng lực ngôn ngữ và các phương diện trí tuệ khác lại hoàn toàn không bị ảnh hưởng.
Điều này hoàn toàn bác bỏ những lời đồn ác ý ngoài kia.
Thậm chí, đứa bé còn có vẻ thông minh hơn rất nhiều so với trẻ cùng tuổi!
Kemlin bắt đầu hoài nghi, liệu có phải lại một nữa gen mạnh mẽ nhà họ Lục xuất hiện?