Chương 32

Lục Tuyết Ngôn chớp mắt mấy cái, mãi đến lúc nhận ra trán mình vừa bị chạm vào mới hơi hoảng loạn. Với khoảng cách gần thế này, nếu người kia muốn bế cậu đi cũng không khó gì cả.

Thế nhưng, câu nói tiếp theo của Lục Tuần lại khiến động tác định né tránh của nhóc con khựng lại: “Xin lỗi, vì có việc nên anh đến muộn.”

Có lẽ vì Lục Tuyết Ngôn cảm nhận được người trước mặt vốn không phải kiểu người am hiểu nói lời xin lỗi, nên cậu không còn ý định tránh né nữa.

“Có cảm thấy không thể tha thứ không?”

Lục Tuần vừa mới tỉnh dậy sau một giấc ngủ bù, giọng như đang hỏi, lại như lẩm bẩm với chính mình.

Thật ra, điều anh từng ghét nhất chính là việc vào mỗi dịp sinh nhật, họp phụ huynh, hay thậm chí lễ tốt nghiệp, Lục Đình luôn quên sạch. Sau đó chỉ cười ha hả cho qua chuyện, nghĩ rằng mấy món quà đắt tiền là có thể bù đắp mọi thứ.

Dần dà, Lục Tuần cũng học được cách lạnh mặt một mình đi qua từng cột mốc quan trọng của cuộc đời.

Mãi đến khi Lục Tinh, Lục Hoài lớn lên, tình hình mới có chút thay đổi, vì tập đoàn ngày càng phát triển, Lục Đình có thư ký nhắc lịch, quà tặng cũng được chuẩn bị trước.

Nhưng trong mắt Lục Tuần, muộn là muộn. Những thứ “bù đắp” sau đó chẳng qua chỉ là giả dối.

Ấy vậy mà lần này, chính anh lại là người đến muộn, muộn ngay cả khi em trai vừa mới chào đời.

Và khi trở về, cảnh tượng đầu tiên anh thấy lại là bé con cuộn tròn trong bệnh viện, yếu ớt nằm đó.

Đến mức, Lục Tuần cảm thấy… Có lẽ đây chính là sự trừng phạt từ số phận.

Là mẹ đã biết chuyện, nên mới trách anh theo cách này…

Ngay khi dòng suy nghĩ của anh đang chìm vào lớp sóng ngầm đen tối ấy, một bàn tay nhỏ bé bỗng nhẹ nhàng luồn vào tóc anh, xoa xoa.

Mỗi lần tâm trạng không vui, bà đều dỗ cậu như vậy.

Rồi cậu sẽ nũng nịu, đòi bà ôm vào lòng.

Lục Tuyết Ngôn cúi xuống nhìn thân hình nhỏ nhắn của mình, lại ngẩng lên nhìn Lục Tuần, cảm thấy mình chắc chắn không thể ôm nổi người anh trai cao lớn này như cách bà từng ôm mình.

Vậy nên cậu chỉ có thể cố gắng vươn tay, gom hết dũng khí mà xoa đầu Alpha một cái.

Không hề cảm thấy đó là “đến muộn”.

Thậm chí Lục Tuyết Ngôn còn hơi vui thầm trong bụng, như vậy thì cái tên cũ “Lục Tộc Vọng” trước đây của mình, có khi lại không bị người này phát hiện?

Ở một mức độ nào đó, giống như may mắn tránh khỏi một ký ức đen tối.

“Tỉnh rồi!”

Ngay khoảnh khắc Lục Tuần còn đang sững người, nhóm nhân viên y tế bên ngoài phòng chăm sóc cũng nhanh chóng chạy tới.

Khi cánh cửa bị đẩy ra, mọi người đồng loạt mở to mắt ngạc nhiên trước khung cảnh bên trong.

Đặc biệt là Lục Hoài — người ban nãy nói là “về rồi” nhưng thật ra lại lén lút quay lại ngồi ở hành lang, muốn vào mà không dám vào, nay chứng kiến cảnh tượng ấy, máu nóng bốc lên tận đỉnh đầu.

Đê tiện! Quá đê tiện rồi! Anh cả đúng là quá đê tiện!

Lục Tuyết Ngôn vừa thấy anh tư xuất hiện, liền vui mừng ra mặt, thậm chí hiếm hoi phát ra âm thanh khác ngoài tiếng “ừm”.

“Thư…!”

Giây phút ấy, Lục Tuyết Ngôn thực sự vui đến mức muốn nói ra lời.

“Anh thư… thư?”

Khi hai âm tiết ngắc ngứ vang lên, người đầu tiên vận động não hết tốc lực là Lục Hoài.

“Anh thư?”

“Khoan, không đúng! Là… anh tư?”

Lục Hoài bị cú hạnh phúc trời giáng đánh cho choáng váng.