Chỉ là lần này không tích tiền, mà tích điểm thôi!
Lục Tuyết Ngôn: ?
Dù còn nhỏ tuổi, nhưng khi phát hiện mấy giấc mơ thầm kín mình từng mơ cũng bị hệ thống thấy hết, thì cũng thật xấu hổ quá chừng.
Trong mơ, cậu còn đã khóc nữa mà!
Ôm lấy “heo đất hệ thống” đang chui vào lòng mình làm nũng, Lục Tuyết Ngôn cúi thấp đầu trong im lặng, xấu hổ không dám nhìn thẳng.
Cậu âm thầm thề với lòng: Sau này nếu lớn rồi, nhất định không được dễ dàng rơi nước mắt nữa.
Và khi điểm sức khỏe được phục hồi lại mức 3 điểm, ngưỡng tối thiểu an toàn, cảm giác của cơ thể đối với thế giới bên ngoài cũng dần rõ ràng trở lại.
Có khi nào anh tư đang nóng lòng chờ cậu tỉnh lại lắm rồi không?
Cậu cũng muốn nhanh chóng thức dậy để đi chơi với anh ấy.
Cậu còn muốn được anh tư bế lên quay vòng nữa!
Lục Tuyết Ngôn tuy luôn chậm chạp hơn người khác do sức khỏe yếu, nhưng lại đặc biệt thích trò được anh tư Lục Hoài nhấc bổng rồi xoay vòng chơi đùa.
Bà ngày trước cũng từng bế cậu như vậy, nhưng vì tuổi cao sức yếu, dần dần chẳng thể ôm nổi nữa.
Anh tư thì khác, anh tư rất khỏe, rất mạnh, còn rất lợi hại!
Nhưng khiến Lục Tuyết Ngôn ngạc nhiên là, sau khi mở mắt ra, không phải là giọng nói quen thuộc của anh tư vang lên, mà lại là một người xa lạ hoàn toàn chưa từng gặp.
Hình như người đó đang ngủ?
Lục Tuyết Ngôn thì thầm với hệ thống trong lòng, ánh mắt tò mò dừng lại nơi người đàn ông kia.
Người đàn ông khoác áo khoác sẫm màu phẳng phiu, tay đan vào nhau đặt trước người, dựa vào ghế không xa với đôi mắt nhắm hờ.
Ngay cả theo tiêu chuẩn thẩm mỹ của một nhóc con, Lục Tuyết Ngôn cũng cảm thấy “người xa lạ” này rất đẹp trai.
Đường nét khuôn mặt rõ ràng, kiêu ngạo mà uể oải, khí chất như mang theo vẻ cao quý xa cách, nhưng trong lúc ngủ say như bây giờ, vẻ lạnh lùng ấy lại dường như cũng tan biến đôi phần.
Tựa như một pho tượng tĩnh lặng.
Nhưng nhìn kỹ hơn, Lục Tuyết Ngôn bỗng phát hiện, ngũ quan của người này… giống ba Lục Đình quá!
Chỉ là phiên bản trẻ hơn.
[Khoan đã… Đừng tới gần! Đây chẳng phải là anh cả Lục Tuần trong nguyên tác sao!]
Hệ thống vội vàng giữ lấy ký chủ đang tò mò muốn lại gần, giọng đầy kinh ngạc chỉ ra thân phận của đối phương!
Mặc dù trước đó từng cho bé con xem ảnh để nhận mặt, nhưng so với ảnh, khí chất tỏa ra từ con người thật của Lục Tuần còn áp đảo hơn nhiều lần.
[Trời ơi, mấy người khác đâu hết rồi? Chẳng lẽ tên này định làm chuyện gì đáng sợ…]
Ngay lúc hệ thống 444 còn đang lo sốt vó, thì Lục Tuần — người vốn ngủ rất nông — đã lập tức nhận ra có tiếng động bên trong khoang chăm sóc.
Chỉ trong chớp mắt, Alpha ấy mở mắt, đôi mắt sâu thẳm như mực đen lập tức đối diện với ánh mắt của bé con.
Kỳ lạ là, khoảnh khắc đối mặt ấy, Lục Tuyết Ngôn lại không hề cảm thấy sợ hãi, ngược lại còn cố gắng ngẩng đầu lên, nhìn chăm chú người lớn đang bước đến gần mình, cho đến khi cổ nhỏ mỏi nhừ mới chịu thôi.
Đối phương thật sự rất cao.
Thế là Lục Tuần khẽ khuỵu gối, nửa ngồi xổm xuống, đưa tay nhẹ nhàng vén mái tóc tơ mềm mại màu trắng sữa trước trán của bé con, cẩn thận kiểm tra nhiệt độ.
Đúng là đã hạ sốt rồi, hơn nữa không có dấu hiệu tái phát.
Cứ như thể cuối cùng đã gỡ bỏ được một nút thắt trong lòng, vị Alpha trước mắt khẽ thở dài một hơi nhẹ nhõm, như trút được gánh nặng.