Những đứa trẻ ALPHA nhỏ tuổi vốn chưa hình thành được thế giới quan hoàn chỉnh, đôi khi việc bắt nạt ai đó chỉ vì… Chúng có thể làm thế mà thôi.
“Không được! Đến lúc đó em sẽ đích thân đi theo em ấy mỗi ngày, xem tên nào dám làm càn!”
Lục Hoài tức đến mức nói ra lời thề, càng nghĩ càng giận.
“Em thật sự mà đi theo như vệ sĩ như vậy thì mới chính là lý do khiến chẳng ai dám lại gần làm quen.”
Lục Tinh dù nói vậy, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy với tính cách của thằng tư nhà mình thì chuyện đó hoàn toàn có thể xảy ra.
“Nhưng đúng là mỗi ngày nên có người đưa đón, chú ý quan sát tình hình.”
Cô chắp tay chống cằm suy nghĩ, có khi cả nhà nên phân công trực nhật thì hợp lý hơn.
Lục Hoài nghe vậy bỗng ngẩn người.
Khoan đã, vậy ai thích hợp hơn mình nữa chứ?
Ba thì bận bịu quanh năm, người thì bay khắp thế giới, thời gian gặp tài xế còn nhiều hơn gặp người nhà. Anh thì rảnh rỗi lại ở nhà, quá hợp luôn!
Chỉ cần nghĩ đến mỗi sáng có thể nắm tay em trai bước xuống xe đến cổng trường mầm non, em ấy sẽ ngước đôi mắt tròn xoe lên nói lời tạm biệt với anh trai thật ngoan ngoãn…
Biết đâu còn luyến tiếc hôn “chụt” một cái lên má mình nữa, nghĩ đến đó thôi là khóe môi Lục Hoài đã không kìm được mà cong lên.
Anh thề rằng lần này nhất định sẽ chăm sóc em thật tốt, tuyệt đối không để em ấy bị bệnh thêm lần nào nữa!
Chỉ tiếc là Lục Hoài hoàn toàn không để ý đến việc ba mình — Lục Đình — và mấy anh chị bên cạnh cũng đã rơi vào trạng thái suy nghĩ nghiêm túc.
Chỉ có Kemlin là đang trơ mắt nhìn cả nhà họ Lục bắt đầu bàn bạc xem ai sẽ đưa đón đứa nhỏ đến trường mẫu giáo, trong lòng chỉ còn một ý nghĩ duy nhất.
Nếu đứa nhỏ này không kịp vào mẫu giáo, có khi mình cũng không giữ nổi mạng sống.
Phương án duy nhất để sống sót là kẹo dẻo hình gấu!
Tâm trí của Kemlin lúc này gần như tràn ngập hình ảnh những con gấu mềm dẻo chết tiệt ấy, ông thề sẽ lập tức chạy đến siêu thị mua một đống về!
Làm kẹo và chế thuốc suy cho cùng cũng đều là hóa học thôi mà?
Chỉ có Lục Tuần, khi thấy mục tiêu đã đạt được, liền không nói thêm gì nữa. Anh cụp mắt nhìn về phía đứa bé đang ngủ say, rồi ra hiệu cho y tá bên cạnh đưa bản báo cáo để anh tự xem xét.
Điều này lập tức khiến đội ngũ y tế căng thẳng tột độ, chỉ sợ trong tài liệu có chút sai sót nào.
Sau đó, Lục Tuần nhìn sang ba mình và những người khác, nhẹ giọng nói: “Đêm nay để con trông là được. Nhân tiện coi như điều chỉnh lại múi giờ.”
Khoan đã, điều chỉnh múi giờ kiểu này sao?
Bình thường thì phải ngủ một giấc cho tỉnh táo mới đúng chứ?
Lục Hoài âm thầm lẩm bẩm trong lòng, nhưng tiếc thay, anh cả rõ ràng không có ý định thương lượng gì thêm.
Chỉ đáng tiếc, đến giờ vẫn không ai dám khẳng định việc bé con bị sốt lần này có phải do mình bế bồng rồi xoay vòng trong lúc quá khích hay không, khiến Lục Hoài vẫn cảm thấy bất an, áy náy. Anh tự xem mình là “nghi phạm chính” nên cũng không còn tự tin tranh phần ở lại trông nom em nữa.
Lục Đình nhìn hai đứa con trai mà cảm thấy khó hiểu.
Một người thì xưa nay chẳng bao giờ quan tâm đến chuyện ngoài công việc công ty, giờ lại chủ động đề nghị ở lại chăm sóc. Đứa này rõ ràng mới bay xuyên đêm về, không biết mấy ngày rồi chưa chợp mắt.