Chương 28

Thực tế lúc này nhiệt độ đã giảm dần. Nhưng điều làm Kemlin không hiểu nổi là đứa nhỏ vẫn chẳng có dấu hiệu tỉnh lại, như đang chìm đắm trong một suy nghĩ sâu xa.

Hay nói đúng hơn, trạng thái ngủ li bì này chính là cách cơ thể đứa bé. tự bảo vệ mình?

Khi Kemlin nghĩ thời gian như ngừng trôi, Lục Tuần cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào ông.

“Tại sao không trả lời? Ý ông là bốn tuổi có thể sẽ không còn nữa sao?”

“Không, không phải vậy, tuyệt đối không phải!”

Kemlin không do dự phủ nhận dữ dội.

Việc không ngại chi tiền là một chuyện, nhưng ông biết nếu gật đầu đồng ý thì chủ tịch Lục Đình sẽ nổi trận lôi đình, còn Lục Tuần lại là một ẩn số đáng sợ chưa thể đoán được.

“Đây là bệnh hiếm, thì phải lập dự án nghiên cứu mới. Nếu ông không muốn những khoản tiền bị chi sai bị liệt kê đầy đủ và gửi đi kiểm toán, tiến sĩ Kemlin.”

Ngay khi Lục Tuần đề cập đến chuyện chi sai tiền, mặt Kemlin đỏ bừng, vội nhìn sang Lục Đình.

Số tiền khổng lồ này vốn chẳng thể nào minh bạch tuyệt đối, tồn tại nhiều vùng xám không rõ ràng, về cơ bản chỉ cần ông hoàn thành nhiệm vụ thì việc rút một phần khoản tiền cũng được Lục Đình ngầm đồng ý.

Nhưng lúc này, ánh mắt cầu cứu của Kemlin bị Lục Đình phớt lờ, rõ ràng ông đồng ý với thái độ cứng rắn của con trai cả.

“Nhưng mọi thứ đều cần thời gian…” Nhiều nghiên cứu về bệnh hiếm kéo dài hàng chục năm cũng chưa chắc thành công!

“Tôi không bắt ông phải hoàn thành nhiệm vụ không thể. Bắt đầu ngay từ dự án cơ bản.”

Lục Tuần khinh bỉ liếc nhìn đống thuốc mà Kemlin vừa kê.

“Dự án cơ bản?”

Kemlin như bắt được phao cứu sinh.

“Ít nhất phải đổi mới thuốc trước khi bé con vào mẫu giáo. Chẳng hạn làm thuốc dạng kẹo dẻo hình gấu con.”

Ánh mắt Lục Tuần lướt nhìn quanh rồi dừng lại ở biển quảng cáo trên tòa nhà trung tâm thành phố, đúng lúc đang quảng cáo kẹo dẻo hình gấu con rất được ưa chuộng gần đây.

“Kẹo… Kẹo dẻo hình gấu con à?”

Kemlin thề rằng suốt sự nghiệp mình chưa từng nghe yêu cầu nào kỳ quái đến vậy.

“Không thì sau này vào mẫu giáo, ông muốn để các bạn của em tôi biết rằng chỉ mỗi em ấy khác biệt, phải mang theo cả đống lọ thuốc mỗi ngày uống, như một đứa trẻ dị biệt sao?”

Lục Tuần lạnh lùng liếc Kemlin như thể đang nhìn một kẻ ngốc chẳng biết điều cơ bản nhất.



Ngoài lề:

[Dựng tai thỏ đầu] Anh cả vì bé Tuyết đặc biệt làm ra kẻo dẻo hình gấu! Kết quả là Tuyết Ngôn lại càng tỏ ra thích tin tức tố vị cam của anh tư, muốn kẻo dẻo hình gấu cũng mang hương vị cam…

Anh cả ban đầu vẫn giữ vẻ ngoài bình tĩnh đồng ý, nhưng sau lưng thì âm thầm biến hình thành [đầu chó]. Dĩ nhiên rồi ba già. có tin tức tố mùi thuốc lá, từ đầu đã không hợp khẩu vị của đám nhóc trong khu lựa chọn tự do, hihihi.



Câu nói vừa rồi của anh cả Lục Tuần khiến sắc mặt của Lục Hoài và những người đứng bên cạnh vốn còn đang hoang mang lập tức thay đổi.

Chỉ cần tưởng tượng cảnh em trai bị bạn học trong trường xem như người khác biệt chỉ vì phải uống thuốc đúng giờ, bị cô lập, bị gạt ra khỏi tập thể mà gương mặt nhỏ bé ấy lại ngơ ngác, thất vọng không hiểu vì sao, chỉ nghĩ đến thôi, nắm tay Lục Hoài đã siết chặt lại.

Điều quan trọng hơn là, so với bất kỳ ai khác, Lục Hoài càng tin tưởng điều đó rất có khả năng xảy ra.