Chương 27

Cho nên khi xác nhận rằng đứa bé trong khoang nuôi dưỡng kia thực sự đã sống sót một cách kỳ diệu, ban đầu Kemlin mừng như điên, ông như trút được gánh nặng.

“Nhưng bây giờ rõ ràng phải thừa nhận một điều, việc duy trì ổn định một cơ thể mang gen khuyết tật như vậy sẽ là một chủ đề hoàn toàn mới trong y học. Loại bệnh hiếm này, ngài cũng biết rồi, vì số lượng người mắc quá ít nên hầu như chẳng có công ty dược nào chịu đầu tư nghiên cứu.”

“Cho đến hiện tại, chúng tôi chỉ có thể cho đứa bé dùng thuốc bảo tồn tạm thời để… kiểm soát. Nhưng… nhưng ít nhất đến năm ba tuổi, tình trạng sẽ vẫn trong giới hạn an toàn.”

Giọng nói của Kemlin hơi run run, bởi khi ông nói câu cuối cùng, một mùi thuốc lá lạnh lẽo, nặng nề đến áp đảo đã thoảng qua xung quanh ông như một làn khói mơ hồ.

Nếu không có đứa bé đang ngủ say bên cạnh, Kemlin chắc chắn sẽ nghĩ mình bị siết cổ rồi.

Đúng lúc kiên nhẫn của Lục Đình sắp cạn kiệt trong im lặng, cửa phòng chăm sóc bỗng nhiên bị đẩy mở.

“Đến trước ba tuổi coi như an toàn?”

“Tiến sĩ Kemlin, ông nói câu này là ý gì vậy?”

Giọng nói vang lên rất nhẹ, không hề gay gắt, nếu để ý kỹ còn nghe như hơi thở đứt quãng sau khi chạy nhanh đến đây, nhưng trực giác nguy hiểm mãnh liệt đến mức làm cả người Kemlin như đứng tóc gáy.

“Anh! Đừng xông vào, đang kiểm tra, ba không cho vào!”

Đám người Lục Hoài bị Lục Đình cấm ở ngoài cửa cũng tranh thủ chạy tới, không ai có thể yên lòng.

Đặc biệt, trong lúc chờ đợi vừa rồi, sắc mặt Lục Hoài tái nhợt đầy hối hận, suýt nữa đã nghi ngờ chính mình đã ôm em trai quay ba vòng mới khiến em bị cảm gió rồi sốt.

Còn về người thanh niên ALPHA trước mắt, được Lục Hoài nể trọng gọi là “anh”, nét mặt và đường nét trên khuôn mặt gần như giống hệt Lục Đình.

So với người ba Lục Đình với vẻ kiêu ngạo áp chế lâu năm không giấu diếm, Lục Tuần – con trai cả của nhà họ Lục – mang một khí chất kín đáo hơn, nhưng nguy hiểm và khó đoán hơn rất nhiều.

Thậm chí ngay cả Lục Đình cũng thường phải đau đầu khi giao tiếp với con trai cả.

Ngày Lục Tuần chào đời là giai đoạn ông đang bận rộn khởi nghiệp, theo sau là cả một đám đàn em cần phải nuôi nấng, không thể bỏ bê ai.

Nên mối quan hệ giữa ba và con trai rất ít khi được gần gũi, may mà Lục Tuần rất nghe lời Diệp Diên, nên bề ngoài nhìn cũng tạm hòa thuận.

Cho đến khi Diệp Diên biến mất, mọi chuyện mới trở nên hoàn toàn ngoài tầm kiểm soát, đầy nguy hiểm.

Điều quan trọng nhất là Lục Tuần học hành cực kỳ xuất sắc, trình độ học vấn còn vượt xa người làm ba như Lục Đình. Khi tập đoàn phát triển đến quy mô hiện tại, nhiều quyết định chuyên sâu được giao cho Lục Tuần xử lý đều rất chính xác.

Hội đồng quản trị vốn từng có nhiều nghi ngại, dần dần cũng thừa nhận năng lực của Lục Tuần, khiến Lục Đình rất tự hào.

Mặc dù ông luôn nghĩ so với con trai cả, mình tính tình cũng khá hòa nhã rồi.

Bởi Lục Tuần từ nhỏ đã rất cứng rắn, một khi đã quyết định điều gì thì dù bị ba đánh đòn bằng dây thắt lưng cũng không hé răng nửa lời, và bắt buộc phải thực hiện cho bằng được.

“Con mấy ngày rồi chưa ngủ? Sao hôm nay về thẳng đây?”

Khi Lục Đình còn đang ngạc nhiên vì con trai về đột ngột, Lục Tuần im lặng, nhìn thẳng vào khoang chăm sóc của bé con.