Quan trọng là không phải tốn điểm tích lũy!
Với 110 điểm tích lũy có được một cách bất ngờ, Lục Tuyết Ngôn bỗng nhiên trở thành một thần giữ của bủn xỉn chính hiệu, tiếc điểm vô cùng.
Giống như hồi nhỏ, mỗi lần đến trường là được bà lén dúi cho một đồng xu.
So với các bạn trong lớp mẫu giáo tan học là ùa vào tiệm tạp hóa mua bánh kẹo tiêu sạch tiền, Lục Tuyết Ngôn luôn cẩn thận bỏ từng đồng xu vào ống heo tiết kiệm.
Chỉ tiếc rằng, con heo đất ấy vẫn chưa đầy thì vào kỳ nghỉ đông, khi ba mẹ về quê làm ăn trở lại, lại bị mất tích một cách kỳ lạ.
Mãi nhiều ngày sau mới tìm thấy mảnh vỡ của chú heo đất sứ ngoài đồng.
Chuyện ấy khiến Lục Tuyết Ngôn buồn mất một thời gian dài, cho đến khi bà dắt cậu ra chợ mua một con heo y hệt để bắt đầu tiết kiệm lại từ đầu, cậu mới nguôi ngoai.
Không biết tối hôm đó, khi bà không tới đón, thấy chiếc heo đất mới toanh, bà có nhớ đến mình không?
Và tại sao hôm tuyết rơi ấy, bà lại không đến đón mình nữa…
Dù đã được “cô giáo hệ thống” đưa đến một thế giới hoàn toàn mới, Lục Tuyết Ngôn vẫn thường trăn trở trong đêm về những câu hỏi vốn không có lời giải.
Cô giáo hệ thống thường khen cậu rất thông minh, còn thưởng hoa hồng nhỏ xinh.
Nhưng nhiều lúc Lục Tuyết Ngôn lại cảm thấy hình như mình chẳng thông minh như vậy.
Ví dụ như: tại sao chỉ có tóc mình là màu sáng? Tại sao chỉ mình phải uống thuốc thường xuyên? Tại sao mỗi lần ba mẹ dẫn đi chơi mà mình bị lạc, chỉ có bà là tìm thấy?
Càng nghĩ mấy vấn đề này, lòng lại càng yên ắng…
Cùng lúc đó, ở một phòng thí nghiệm khác, càng thấy Lục Tuyết Ngôn ngủ mãi không tỉnh, đội ngũ của Kemlin càng lạnh sống lưng, mồ hôi túa ra đầy lưng áo, không ai dám ngẩng đầu đối diện ánh mắt lạnh lùng đang chờ đợi của Lục Đình.
Thực ra, việc rót vào một số tiền khổng lồ, gần như không tưởng, để duy trì một khoang nuôi dưỡng cho một phôi thai mang gen khuyết, điều mà cả giới nghiên cứu đều cho là vô vọng, vốn đã bị xem là một hành động cực kỳ ngu xuẩn.
Đặc biệt là trong giới học thuật cực đoan, nhiều người cho rằng: việc con người phân hóa thành ba giới ALPHA, BETA, OMEGA – mỗi giới mang những vai trò xã hội khác nhau, là quy luật tiến hóa tự nhiên, loại bỏ yếu tố không thích hợp.
Vậy nên, một phôi thai mang khiếm khuyết di truyền như vậy nên bị loại bỏ ngay từ đầu.
Ngay cả khi được sinh ra trong một gia đình bình thường, nó cũng sẽ khiến cả nhà phải gánh chịu áp lực tinh thần và tài chính khủng khϊếp, rồi sớm muộn cũng bị bỏ rơi hoặc buông tay từ bỏ.
Nhưng nhà họ Lục lại là một ngoại lệ. Gia đình này quá giàu, và tính tình cũng cực đoan đến mức ngạo mạn, có thể phớt lờ tất cả dị nghị mà đổ tiền không tiếc tay.
Mà Kemlin thì lại rất cần một nguồn quỹ như thế để hiện thực hóa lý tưởng khoa học của mình, cho nên dù biết sẽ đối mặt với nhiều chỉ trích, ông vẫn quyết tâm dẫn cả nhóm rời bỏ nơi cũ để theo về nhà họ Lục.
Chỉ là, làm việc cho nhà họ Lục – một gia tộc có tiếng là lạnh lùng và tàn nhẫn – chưa bao giờ là chuyện đơn giản. Những năm qua, áp lực mà Kemlin phải chịu chắc chắn không thua kém bất kỳ ai.
Chỉ cần Lục Đình có một chút nghi ngờ rằng ông đang bị lừa, Kemlin tin rằng mình có thể lập tức “biến mất” khỏi thế giới này không để lại dấu vết.