Chương 25

Mặc dù Lục Đình vốn không giỏi dạy con, có lẽ bản thân ông cũng không nhận ra, kiểu giáo dục đơn giản đến thô bạo này trên thực tế cũng là một dạng nguy hiểm tiềm tàng khác.

Nếu tính cách đứa bé có phần bướng bỉnh hơn một chút, rất dễ bị nuôi thành kiểu nhân vật phản diện kinh điển…

“Không hổ là con cháu nhà họ Lục, thông minh đến mức có thể tự chọn tên cho mình! Lục Tuyết Ngôn, cái tên này thật sự rất hay.”

“Thằng tư, đây là bạn học nào của con giúp nghĩ ra vậy? Ngày mai bảo bác Cố đích thân đến cảm ơn người ta tử tế một chút.”

Lời “cảm ơn” từ miệng Lục Đình, dĩ nhiên không đơn giản, đó có thể là một phần thưởng hậu hĩnh vô cùng.

Lục Hoài thì vẫn còn choáng váng vì việc ba mình đột nhiên mỉm cười chấp thuận, nên khi bị hỏi ai là người viết mảnh giấy đó, anh liền lắp bắp.

“À? Ờm… Con cũng không nhớ rõ ai là người viết nữa… Ngày mai con trở về hỏi thử?”

Thật ra trong lòng Lục Hoài cũng thấy khó hiểu.

Hồi đó anh đúng là đã lôi kéo tất cả bạn bè cùng nhau lật từ điển để nghĩ tên cho em trai.

Nhưng đám bạn ấy nghĩ mãi không ra cái tên nào ra hồn, chưa nói đến tên hay dở thế nào, chỉ riêng chữ viết thôi cũng loằng ngoằng như rồng bay phượng múa.

Chỉ có tờ giấy này, với hai chữ “Tuyết Ngôn” được viết sạch sẽ, thanh thoát, đến mức khiến người ta tưởng tờ giấy cũng thơm mùi hương dễ chịu!

Nhưng tất cả nghi ngờ ấy, khi cảm nhận được sự phấn khích truyền đến từ vòng tay ôm chặt của bảo bối nhỏ, Lục Hoài liền gạt hết sang một bên.

“Không cần biết ai viết nữa, cứ quyết định vậy đi! Lục Tuyết Ngôn? Tuyết Ngôn!”

Lục Hoài thật sự cảm thấy cái tên này rất tuyệt. Một đứa trẻ chào đời trong ngày tuyết rơi, có chữ “Tuyết” trong tên, chẳng phải rất đẹp sao?

Hơn nữa khi đọc đến chữ “Ngôn”, khóe miệng lại vô thức cong lên.

Cảm giác ấy, giống hệt như lúc anh nhìn thấy bảo bối nhỏ lần đầu tiên vậy.

Quá vui mừng, Lục Hoài lập tức bế bổng Tuyết Ngôn cũng đang vui vẻ trong l*иg ngực lên và quay vòng vòng trong không trung, cảnh tượng ấy khiến cả phòng tim đập thót vì hoảng sợ!

“Thằng Tư, con điên rồi sao? Ôm em mà cũng không biết ôm cho đàng hoàng!”

Đặc biệt là gương mặt ba già Lục Đình đã thay đổi rõ rệt, ông đập tay lên tay vịn ghế rồi đứng phắt dậy.

Nhìn thấy sắc mặt của ba mình, Lục Hoài lúc này mới nhận ra vì quá phấn khích mà mình đã làm ra chuyện gì, vội vàng dừng lại, ôm chặt em trai không nhúc nhích nữa.

Trong lòng lẩm bẩm: Em trai làm như thủy tinh vậy, dễ vỡ lắm đó nha…

“?”

Ngược lại, Lục Tuyết Ngôn lần đầu tiên được anh tư bế xoay mấy vòng, thở phì phò vì vui, nhưng chẳng hiểu tại sao mọi người lại căng thẳng đến vậy.

“Khoan đã, nhiệt độ cơ thể này… có phải hơi cao rồi không?”

Chị hai Lục Tinh nhìn gương mặt ửng hồng vì phấn khích của em út, lập tức nhận ra có điều bất thường, đưa tay chạm lên trán bé con, sắc mặt lập tức trở nên nghiêm trọng.

Chẳng bao lâu sau, văn phòng của đội ngũ nghiên cứu Kemlin nhận được một cuộc gọi khẩn cấp.

Còn Lục Tuyết Ngôn, lúc này vẫn mơ màng nằm trong vòng tay anh tư, chỉ mải nghĩ về tên gọi và điểm tích lũy, hoàn toàn không nhận ra rằng mình đang sốt.

Dù bản thân có hơi buồn ngủ thật, nhưng cậu lại ngây thơ cho rằng đó là vì đã tìm được cái tên yêu thích mà thôi…