Thế thì, một người anh trai tốt rốt cuộc cần những tiêu chuẩn gì?
Tại sao trường học không dạy mấy cái này chứ?
Trong khi đó, Tuyết Ngôn thì không kìm được, rúc trong lòng anh tư mà khe khẽ hít một hơi, hình như lại ngửi thấy mùi cam nhè nhẹ rồi.
Bà là người hay bóc cam cho cậu ăn nhất.
Các bảo mẫu vốn còn hơi lo lắng đứng phía sau, khi chứng kiến cảnh tượng này cũng không nhịn được mà bật cười, cảm thấy đáng yêu không chịu nổi.
Phải biết rằng, anh em Alpha mà có thể hòa thuận với nhau như vậy đúng là cực hiếm thấy đấy.
Ngoại trừ… ba già Lục Đình đang ngồi cách đó không xa, trong lòng thì chua loét.
Chua đến mức cả công việc cũng không còn gì hấp dẫn nổi nữa.
Điều đáng sợ hơn là, Lục Đình bắt đầu không kiềm chế nổi suy nghĩ, liệu bé con nhà mình có khi nào học được chữ “anh” trước cả chữ “ba” không?!
Chỉ tưởng tượng ra cảnh đó thôi cũng đủ khiến ông muốn leo lên tầng thượng công ty ra sân bay trực thăng hít thở một lúc cho tỉnh táo lại.
“Chủ tịch, nếu ngài thật sự để tâm đến chuyện này… Có lẽ có thể cân nhắc đặt lại một cái tên mới?”
Sự thật là, cho dù Lục Đình tự cho rằng mình giấu cảm xúc rất giỏi, nhưng bầu không khí áp suất thấp rõ ràng đang tràn ngập quanh ông.
Mùi tin tức tố cay nồng như đâm thẳng vào mũi khiến bác Cố trong văn phòng cũng không chịu nổi, phải dùng khăn tay thanh lịch che mũi lại.
Huống hồ, trong lòng bác Cố cũng thầm nghĩ, e rằng mùi hương tin tức tố cũng có liên quan ít nhiều đến chuyện này.
Tin tức tố của cậu chủ nhỏ Lục Hoài mang hương cam tươi mát, trong khi tin tức tố của chủ tịch Lục Đình lại là mùi thuốc lá nồng nàn.
Xét về lý thuyết, tin tức tố mang mùi thuốc lá vốn không nên lại gần trẻ nhỏ.
Nếu cảm xúc dao động khiến tin tức tố lan tỏa, rất có thể sẽ khiến cậu chủ nhỏ ngửi thấy mùi thuốc lá mất?
Chỉ là nửa câu sau này vừa xoay một vòng trong miệng, với kinh nghiệm dày dặn của mình, bác Cố đã bản năng cảm thấy tốt nhất đừng nói ra thì hơn, nếu không tình hình chắc còn tồi tệ hơn.
“Dĩ nhiên, việc cân nhắc đổi tên hoàn toàn không phải do cái tên cũ không ổn, mà là vì cái tên đó đã bị rò rỉ trên mạng xã hội. Một khi bị người có ý đồ ghi nhớ, chắc chắn sẽ ảnh hưởng tiêu cực đến tương lai của cậu chủ nhỏ.”
Lục gia vốn có không ít kẻ thù công khai lẫn âm thầm.
Thế nên, bác Cố khẽ run run ria mép, cẩn trọng cân nhắc rồi từ tốn đưa ra một cái cớ đầy hợp tình hợp lý để giúp Lục Đình xuống thang.
Nếu hệ thống 444 mà có mặt ở đây, chắc chắn sẽ thốt lên rằng khí chất “tổng quản chó săn của phản diện” của bác Cố quả thực kinh điển quá thể!
Biết rõ Lục Đình đơn giản là không chịu hạ mình để chủ động đề cập đến việc đổi tên, nên bác Cố lập tức tìm ngay cho ông một lý do chính đáng, kín kẽ và không chút sơ hở.
“Cũng được.”
Lục Đình trầm mặc trong chốc lát, ngón tay gõ gõ mặt bàn, cuối cùng gật đầu đồng tình, cảm thấy cách giải thích của bác Cố quả thật rất thoả đáng.
Dù được chấp thuận, bác Cố vẫn giữ nguyên vẻ mặt bình thản, quả là một vị tổng quản phản diện cực kỳ nhã nhặn.
Có điều ông lén liếc qua mặt bàn của Chủ tịch, quả nhiên trông thấy bức ảnh bị rò rỉ trên mạng đã được in ra và đặt ngay ngắn ở đó.