Chương 20

Còn Tuyết Ngôn thì chỉ ngẩng đầu nghe tiếng thông báo hệ thống một chút, rồi khẽ mím môi, lén lút nhét một mảnh giấy nhỏ vào trong quyển từ điển của anh tư.

Trên tờ giấy nhỏ ấy là hai chữ ngay ngắn, sạch sẽ: “Tuyết Ngôn”.

Là do chính cậu đã học và viết được tên mình!

Tuy còn nhỏ tuổi, nhưng Lục Tuyết Ngôn đã dần dần nhận ra một điều: nếu muốn thay đổi điểm mấu chốt của cốt truyện, thì rõ ràng vẫn phải tự mình ra tay mới được!

Nhưng nếu chưa đi học mà đã biết viết chữ, bị người lớn phát hiện chắc chắn sẽ rất kỳ lạ.

Thế nên, sau khi được Lục Hoài bế thẳng về phòng, vừa tỉnh ngủ, Tuyết Ngôn đã chú ý đến quyển từ điển dày cộp trên bàn của anh tư.

Nếu trong từ điển có sẵn chữ, thì chẳng phải sẽ dễ dàng hơn nhiều sao?

Điều khiến Tuyết Ngôn bất ngờ hơn nữa là quyển từ điển của anh tư dường như đã được lật đi lật lại rất nhiều lần, bên trong còn kẹp đầy những mảnh giấy nhỏ ghi tên!

[Wow, hình như tất cả đều là tên gọi? Không lẽ vì chuyện đặt tên cho ký chủ mà anh tư cậu đã nghiền nát cả quyển từ điển này luôn rồi à…]

Ngay cả hệ thống 444 cũng chấn động.

Bảo sao nhân vật xuyên thư mà ký chủ nhà mình rút được lại là vai ẩn cấp S.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, tra kỹ cả một quyển từ điển mà cuối cùng lại chọn ra cái tên như vậy? (Hệ thống trầm tư.jpg)

Thế nhưng sau khi lén nhét xong mảnh giấy nhỏ, chưa được bao lâu thì ngoài hành lang đã vang lên vài tiếng động, khiến Tuyết Ngôn cảnh giác, ngẩng đầu chớp mắt một cái.

Hệ thống 444 vội vàng giúp ký chủ dọn dẹp hiện trường “phạm tội”, ném bút giấy đi, khôi phục mọi thứ về nguyên trạng.

Ngay lúc Lục Hoài chậm rãi đẩy cửa vào, không cam lòng giao em cho bảo mẫu, hệ thống đã kịp thời đưa Tuyết Ngôn trở lại chiếc giường mềm mại.

Một giây sau, Tuyết Ngôn rụt rè thò đầu ra khỏi đống gối, chạm mắt với anh tư.

Do tim đập hơi nhanh, má cậu cũng ửng lên đỏ hây hây.

Không bị anh tư phát hiện gì bất thường chứ?

Thật ra thì Lục Hoài hoàn toàn chẳng phát hiện ra điều gì bất thường, bởi giờ phút này trong đầu anh chỉ còn một ý nghĩ duy nhất.

Đáng sợ thật, trên đời này sao lại tồn tại một sinh vật dễ thương đến vậy?

Chỉ cần bước vào thôi là anh đã bị vẻ đáng yêu của em trai đánh gục hoàn toàn, đến mức chẳng còn tâm trí mà nhận ra bút và sách trên bàn mình có gì khác lạ nữa.

Dù có thì chắc cũng là mình nhìn nhầm thôi!

“Là vì không được ôm nên mới tỉnh dậy à?”

Lục Hoài ngồi xổm xuống trước mặt em trai, khe khẽ lẩm bẩm, dù biết bé con chưa chắc đã hiểu được.

Anh đưa tay định bế lên, nhưng lại hơi khựng lại, lo nếu lần này bị từ chối thì sao đây…

Dù gì cảnh tượng ba bế rồi em khóc vẫn còn in hằn trong đầu.

“… Ưm!”

Điều khiến Lục Hoài ngây người chính là, bé con trong đống gối khẽ “ưm” một tiếng, rồi lảo đảo nhào vào lòng anh, ngoan ngoãn để anh ôm lên.

Y như một cục bông trắng mềm mại bị gió thổi bay đến ôm trọn vào lòng.

Cả cái cảm giác hoàn toàn tin tưởng, dựa dẫm ấy…

Lục Hoài cảm thấy đầu mình bắt đầu xuất hiện những suy nghĩ phi thực tế.

Ví dụ như: muốn làm anh trai của em suốt đời…

Nhưng vào giây phút này, Lục Hoài thực sự cảm thấy mình có thể và nhất định phải trở thành một người anh trai thật giỏi giang và xứng đáng.