Chương 15: Hồi ức bi thương

📌 THÔNG BÁO NHỎ TỪ TÁC GIẢ

✨ Nhân vật Tề Hắc Thiên (Tề An) từ nay sẽ chính thức đổi tên thành TỀ THIÊN VŨ.

👉 Các chương sau sẽ đồng bộ theo tên mới để tránh nhầm lẫn nha.

✍️ Hiện tại, tác giả đang trong quá trình:

Nhặt sạn để hoàn thiện "Tề tiểu thư và tiểu ký giả."

Song song viết một bộ truyện mới: 《Nhất Dạ Chi Maii》 🌸 (đã hoàn thành hơn một nửa).

📖 Chi tiết về nơi đăng tải 《Nhất Dạ Chi Mai》 sẽ được cập nhật tại trang "Mẫn Đông Dông"

Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành 💕

---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Mưa tạnh rồi, trong tiết Thu phân, lá cây xào xạc, côn trùng rả rích mãi một điệu buồn

Tề Thiên Vũ đổ mồ hôi lạnh. Trong cơn mê man, nàng ta cố hết sức vùng vẫy, miệng bật lên tiếng:

“Hự… hự…”

Ánh lửa bùng lên, chói lòa cả một góc đèo phía Tây Bắc. Cảnh vật xung quanh như bị bóp méo, lửa bùng lên dữ dội.

Ánh lửa theo gió bùng lên, tựa như muốn ăn tươi nuốt sống người khác, sương mù dày đặc làm mờ đi bao lầm lỗi. Bướm đêm phá kén, lao vào ánh lửa.

"Từ hôm nay trở đi… cô..."

"Gì cơ?"

Giọng nói yếu ớt dần, trời mưa như trút, bên cạnh là vách núi cheo leo.

“Đợi đã… đừng đi…”- Tề Thiên Vũ khẩn khoản cầu xin

"Anh rốt cuộc là ai?"

Giọng nàng ta nhỏ dần. Mắt nhòa đi, trời mưa rả rích, mùi máu tanh nồng, cái lạnh lẽo của đất ẩm xộc thẳng vào mũi.

Mọi thứ phút chốc lại tối sầm.

Chiếc ba lô nâu nhơ nhớp bùn, sách vở nằm ngay ngắn, cuốn sổ tay ở ngăn giữa bị xé một góc, mấy trang giấy trắng tinh bỗng chốc đỏ thẫm.

Tề Thiên Vũ thất thần, không ngừng lục tìm hết ngõ này ngách kia.

Đám người hầu đứng đó mặt trắng bệch, kẻ nào kẻ nấy mặt mày tái mép.

“Tiểu thư, Khương quản gia và thiếu gia, họ sẽ được an nghỉ thôi.”

Tề Thiên Vũ mặt không cảm xúc, ánh mắt cô trống rỗng.

“Là nói dối đúng không?

Nàng ta gào khóc thảm thiết.

"Các người vẫn chưa tìm thấy A Khanh."

"Các người đang giấu tôi, các người...”

Hơi thở bắt đầu gấp gáp.

"Đau, đau quá."

"Khó thở, khó thở quá"

Tề Thiên Vũ bật dậy.

Căn phòng tối om, gió lạnh lẽo rít qua hàng thông xanh rờn. Mồ hôi lạnh bấy giờ đã thấm đẫm lưng áo.

Tề Thiên Vũ day day thái dương, rón rén nhìn Khương Tranh vẫn đang cuộn tròn trong chăn.

Điện thoại rung lên liên hồi.

Từng giọt mực nhỏ xuống tí tách, tí tách, đồng hồ điểm 4:15 sáng.

Tập hồ sơ màu nâu được đặt ngay ngắn. Sách y học, giải phẫu, sinh lý thần kinh… xếp tầng tầng lớp lớp.

Trời ngày càng lạnh, sương rơi phủ kín mái hiên, từng giọt từng giọt đọng lại nơi song cửa.

Giang Thập Thất thở dài, phất tay gạt lớp bụi dày cộm trên cuốn sách cũ kỹ.

“Sau chuyến đi Giang Tô năm ngày, cô tính làm gì nữa?”