Chương 13: Về nhà

📌 THÔNG BÁO NHỎ TỪ TÁC GIẢ

✨ Nhân vật Tề Hắc Thiên (Tề An) từ nay sẽ chính thức đổi tên thành TỀ THIÊN VŨ.

👉 Các chương sau sẽ đồng bộ theo tên mới để tránh nhầm lẫn nha.

✍️ Hiện tại, tác giả đang trong quá trình:

Nhặt sạn để hoàn thiện "Tề tiểu thư và tiểu ký giả."

Song song viết một bộ truyện mới: 《Nhất Dạ Chi Maii》 🌸 (đã hoàn thành hơn một nửa).

📖 Chi tiết về nơi đăng tải 《Nhất Dạ Chi Mai》 sẽ được cập nhật tại trang "Mẫn Đông Dông"

Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành 💕

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

"A Vũ và Mặc Bảo lâu đến vậy mới có dịp về đây, xem như là nâng ly chào mừng." Tề Thế Tích cười cười.

Bàn tiệc đã bày sẵn rượu vang ngoại, từng món từng món đều bày trí tinh xảo, gan ngỗng áp chảo thơm lừng, cá hồi Na Uy phủ sốt bơ chanh, bò bít-tết nướng,... Chỉ thoáng nhìn thôi cũng đủ hiểu được cái gọi là ‘xa hoa tột bậc’.

Tề Thiên Vũ khẽ gật đầu "tán thưởng".

"Thật nhạt nhẽo."- Nàng lẩm bẩm.

Ánh đèn chùm pha lê lấp lánh, ánh sáng vàng vọt mang theo hơi thở ấm áp le lói giữa màn đêm.

Hương thơm cúc áo buổi chiều lẩn quẩn đâu đó trong hốc cây, bụi cỏ

Cốc Cốc...

Cô đẩy cửa bước vào, mùi nhang thơm và trà nóng len vào sóng mũi.

Qua mấy năm, nơi này cũng chẳng thay đổi gì. Chỉ người thì không về nữa...

Tấm di ảnh ấy mờ mờ trăng đen nằm nơi góc phòng, ngoài kia sấm chớp vang rền trên mái hiên.

"Giống như tối năm đó vậy." – nàng thầm nghĩ.

Nhiều năm qua đi như vậy, cô vẫn chưa tìm được chân tướng...

"A Khanh, đợi chị."

Mặc Hàn gõ nhẹ vài lần.

"Chị, có người cần tìm."

Phòng làm việc phía đông còn sáng đèn, Tề Thiên Vũ không kiêng dè đá mạnh cửa.

"Về rồi à?"

"Ba gọi con về, chỉ vì một bữa cơm?"

Ông loay hoay viết viết viết, chốc lại vo lại thành cục tròn.

"Chẳng lẽ con mong gì hơn?"

Nàng cười nhạt, ánh mắt lạnh lùng tựa như mặt hồ mùa thu thoáng lên vẻ khinh thường.

"Phải! Nói ít, làm nhiều, giống như năm đó, chính vì sự im lặng của ba mà Tề Khanh."

Ông dừng bút.

"Đừng lôi chuyện đã qua ra nữa.”

Tề Thiên Vũ bật cười khanh khách.

"Haaaa, cái gọi là đúng lúc..."

Cô quay đầu, cánh cửa gỗ nặng nề "rầm" một tiếng.

Sấm chớp rền vang, mưa rào rào, gió lùa qua hành lang dài hun hút.

– Biệt thự Thanh Điền –

"Ở đây vẫn tạm ổn, cô ấy chưa về."

Người ở đầu dây bên kia trầm ngâm một lúc rồi lại cất giọng.

"Cô phải tự nhớ lấy bổn phận của mình, nếu không, e là cô gái kia cũng không đợi được tiền của cô đâu."