📌 THÔNG BÁO NHỎ TỪ TÁC GIẢ
✨ Nhân vật Tề Hắc Thiên (Tề An) từ nay sẽ chính thức đổi tên thành TỀ THIÊN VŨ.
👉 Các chương sau sẽ đồng bộ theo tên mới để tránh nhầm lẫn nha.
✍️ Hiện tại, tác giả đang trong quá trình:
Nhặt sạn để hoàn thiện "
Tề tiểu thư và tiểu ký giả."
Song song viết một bộ truyện mới: 《Nhất Dạ Chi Maii》 🌸 (đã hoàn thành hơn một nửa).
📖 Chi tiết về nơi đăng tải 《Nhất Dạ Chi Mai》 sẽ được cập nhật tại trang "Mẫn Đông Dông"
Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành 💕
-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Mặc Hàn không chút do dự tiến lên phá khóa.
Cánh cửa bật mở, tên đàn ông trẻ tuổi ngồi trên sofa, dáng vẻ ung dung tự tại. Bên cạnh cậu là cậu trai độ mười tám, đôi mươi, má đỏ môi hồng, quần áo xộc xệch.
"Đại tiểu thư." Tên đàn em cung kính cúi đầu.
Khóe môi Tề Thiên Vũ giật giật liên hồi.
"Chơi đủ chưa?"
Tề Mặc Bảo “ồ” lên một tiếng.
Khi khoảng cách giữa hai người chỉ còn vài bước chân, Tề Thiên Vũ vươn tay nắm lấy cổ tay hắn, mạnh tay kéo y đứng dậy.
“Đến lúc phải về nhà rồi.”
Tề Mặc Bảo bình thản nhìn nàng ta, khóe môi khẽ nhếch lên, ánh mắt sâu thăm thẳm.
“Chị, Mặc Bảo có ‘quà’ cho chị đây.”
Tiếng gió lạnh lẽo lướt qua, mưa tí tách rơi, sấm chớp ầm ầm dội xuống mái hiên. Mưa mỗi lúc một nặng hạt, gió lùa qua ô cửa, lạnh thấu xương.
Tề Thiên Vũ lười biếng ngả người vào ghế bành.
“Chị không thấy phiền à?”
Khóe môi Tề Mặc Bảo giật giật, giọng châm chọc:
“Đường đường là ‘bà chủ’, mà phải đích thân đến đón một đứa nhóc về nhà.”
Ánh mắt nàng ta lạnh băng:
“Tôi không thích trò lén lút.”
Hắn nhún vai, vẻ dửng dưng:
“Vậy sao? Nhưng chị vẫn đến, chứng tỏ chị vẫn quan tâm mà!”
Tề Thiên Vũ khẽ cười nhạt:
“Tự đề cao quá rồi.”
Tề Mặc Bảo bật cười khanh khách:
“Làm sao tôi đấu lại chị được chứ.”
Nàng ta xoa xoa huyệt thái dương, ánh mắt thoáng ghét bỏ:
Tề Mặc Bảo thản nhiên đáp:
“Không cần đâu, tôi tự đi được. Nhưng mà…”
Cậu ta tung chiếc chìa khóa bạc lên rồi bắt gọn, động tác điêu luyện.
“Tôi có một điều kiện.”
Tề Thiên Vũ mặt không chút biểu cảm, chỉ nhìn hắn chằm chằm.
Giọng thuộc hạ vang lên, phá vỡ bầu không khí nặng nề:
“Lão đại, chuyến công tác Giang Tô đã sắp xếp xong. Đối tác yêu cầu gặp trực tiếp.”
Tề Mặc Bảo mỉm cười nhạt, cúi xuống ném chiếc chìa xuống sàn, xoay người bỏ đi:
“Chị bận rộn thế thì chắc chẳng rảnh để lo chuyện của tôi. Tôi tự biết đường về.”
Tề Thiên Vũ cau mày, ánh nhìn bất mãn. Đúng lúc ấy, điện thoại trong túi áo khẽ rung.
“Lâu rồi không gặp.”
Giọng nam ở đầu dây mềm mại mà quái dị.