Chương 8: Mở cửa

📌 THÔNG BÁO NHỎ TỪ TÁC GIẢ

✨ Nhân vật Tề Hắc Thiên (Tề An) từ nay sẽ chính thức đổi tên thành TỀ THIÊN VŨ.

👉 Các chương sau sẽ đồng bộ theo tên mới để tránh nhầm lẫn nha.

✍️ Hiện tại, tác giả đang trong quá trình:

Nhặt sạn để hoàn thiện "Tề tiểu thư và tiểu ký giả."

Song song viết một bộ truyện mới: 《Nhất Dạ Chi Mai》 🌸 (đã hoàn thành được một nửa).

📖 Chi tiết về nơi đăng tải 《Nhất Dạ Chi Mai》 sẽ được cập nhật tại trang "Mẫn Đông Đông"

Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành 💕

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Ánh đèn mờ ảo hắt lên chồng cuốn sách cũ trên kệ, phủ một lớp sắc vàng trầm lặng.

Tề Thiên Vũ mệt mỏi tựa lưng vào ghế bành, ánh mắt trầm tư lướt qua những dòng chữ khô khan.

Cô khẽ day nhẹ thái dương, trong lòng dâng lên một nỗi u hoài khó tả. Thoáng chốc đã 7 năm trôi qua…

~7 năm trước~

"Chủ nhân của biệt thự này cùng toàn bộ khối tài sản theo di chúc chính là cô, hay là đến nơi rồi chúng ta hãy bàn tiếp.”

Chất giọng trầm khàn vang lên qua điện thoại. Tề Thiên Vũ khẽ cau mày, trong mắt áng lên tia khó hiểu.

"Theo di chúc, cô có trách nhiệm chăm sóc cậu ấy đến năm mười tám tuổi. Khi đó, tài sản sẽ được chia đôi, trừ phi... một trong hai người gặp chuyện ngoài ý muốn."

Luật sư Trương nghiêm nghị nói.

Tề Thiên Vũ thở dài, mới đó mà đã bảy năm, trong khoảng thời gian này, nàng cứ phải trải qua từng chuyện từng chuyện một, sớm thấy cảm xúc muốn bị chai lì rồi, thế mà… Trời vẫn còn nhớ đến y, cuối cùng cũng đưa em trả về cho cô.

Lần này, cô tuyệt đối sẽ mãi giữ em cạnh mình, mãi mãi…

Bên ngoài lại vang lên tiếng gõ cửa.

“Lão đại, thiếu gia vẫn không chịu trở về.”

Tên thuộc hạ dè dặt cúi người.

"Vậy thì trói về." Tề Thiên Vũ không buồn ngẩng đầu, ánh mắt vẫn dừng trên xấp tài liệu dày cộm.

Thuộc hạ thoáng do dự, rồi cắn cắn môi:

"Em không dám."

"Nếu vậy, để tôi tự đi."

Tề Thiên Vũ mệt mỏi đứng dậy, khoác áo ngoài, giọng điệu thản nhiên.

"Lấy xe đi."

Ánh đèn vàng nhàn nhạt hắt lên bóng lưng yêu mị, tựa như một nét mực tàu loang giữa bức họa cổ.

Ngón tay thon dài lướt nhẹ trên mặt bàn gỗ trầm, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua màn hình điện thoại. Một chấm đỏ nhỏ nhấp nháy.

"Đã định vị được vị trí chính xác."

Tề Thiên Vũ hờ hững liếc mắt.

Gió lạnh khẽ thổi qua rừng thông xanh biếc, đài phun nước bằng đá trắng chạm khắc hình nữ thần mặt trăng Selene phản chiếu những áng mây trôi mờ ảo.

"Đi!"

Hai chiếc xe lao vυ"t vào màn đêm, để lại một vệt sáng mờ trên con đường vắng lặng. Tiếng động cơ vang lên, xé toạc bầu không khí yên tĩnh.

Tề Thiên Vũ cầm chặt tay lái, càng lúc càng tăng tốc.

"Lâu rồi mới có cảm giác như thế này."

Nàng ta cảm thán.

Trước mặt là một biệt thự nhỏ ẩn mình giữa rừng cây rậm rạp. Ánh đèn le lói hắt ra từ cửa sổ tầng hai, áng trăng chiếu xuống, từng chùm từng khóm cẩm tú cầu xanh biêng biếc đung đưa trước gió tựa như quả cầu thủy tinh ngậm sương, đẹp đến nao lòng.

Nàng ta dừng xe, nhẹ nhàng đặt nón bảo hiểm xuống.

“Mở cửa.”