📌 THÔNG BÁO NHỎ TỪ TÁC GIẢ
✨ Nhân vật Tề Hắc Thiên (Tề An) từ nay sẽ chính thức đổi tên thành TỀ THIÊN VŨ.
👉 Các chương sau sẽ đồng bộ theo tên mới để tránh nhầm lẫn nha.
✍️ Hiện tại, tác giả đang trong quá trình:
Nhặt sạn để hoàn thiện "
Tề tiểu thư và tiểu ký giả."
Song song viết một bộ truyện mới: 《Nhất Dạ Chi Maii》 🌸 (đã hoàn thành hơn một nửa).
📖 Chi tiết về nơi đăng tải 《Nhất Dạ Chi Mai》 sẽ được cập nhật tại trang "Mẫn Đông Dông"
Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành 💕
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Khương Tranh có chút giật mình, ánh mắt long lanh tựa như lưu ly hiện rõ vẻ bối rối.
Tưởng Yên khẽ thì thầm:
"Thật không biết gì sao?"
Gió mơn man khua động vòm lá trúc, từng chiếc từng chiếc lấp lánh dưới ánh trăng tựa như tráng bạc. Ánh đèn chùm pha lê lạnh lẽo phả lên sàn đá cẩm thạch, Khương Tranh dần chìm vào giấc ngủ.
Hàng mi cong cong khẽ rung động tựa như con mèo nhỏ ngoan ngoãn.
Hương hoa hồng nhàn nhạt len lỏi trong không khí, gió nhẹ lay động tấm rèm voan trắng.
Tề Thiên Vũ lặng lẽ ngồi bên giường.
Ngón tay thon dài nhẹ nhàng lướt qua gò má mềm mại, khóe môi khẽ nhếch lên.
Tề Thiên Vũ cúi xuống, hôn thật khẽ lên bàn tay bé nhỏ ấy, giọng trầm trầm vang lên.
"Khi nào em mới nhớ ra tôi đây?"
Mặc Hàn nhỏ giọng thầm thì.
"Chị, tài liệu đã chuẩn bị xong, đợi Tề Mặc Bảo làm thêm chút thủ tục nữa là được.”
Tề Thiên Vũ nhẹ nhàng kéo chăn đắp lại cho nàng, ánh mắt thâm trầm. Cô đứng dậy, bóng lưng cô độc dần khuất sau dãy hành lang lạnh lẽo...
Ánh trăng bạc trải dài khắp biệt thự cổ kính, Khương Tranh nằm yên trên giường.
Cánh cửa phòng vừa khép lại, nàng ta từ từ mở mắt. Người đã đi được quãng xa.
Khương Tranh nhanh chóng bật dậy, bàn tay thon dài mò mẫm dưới lớp chăn dày.
"Đây rồi!"
Mọi thứ đáng lẽ đều nằm trong tính toán của cô đến khi...
Tưởng Yên xuất hiện?
Tề Thiên Vũ không phải kẻ dễ đối phó, Khương Tranh thừa sức biết nơi mình đang ở trong hang sói, chỉ một sai lầm nhỏ cũng có thể…
Đến đây thì nàng không dám nghĩ nữa.
“Tách”
Ngay khi ngón tay vừa nhấn vào công tắc, ngoài cửa chợt vang lên một tiếng động rất khẽ.
Khương Tranh chột dạ giật mình, lập tức thả ngay xuống, nhanh chóng kéo chăn lên, trở về tư thế cũ.
Cánh cửa phòng lạch cạch mở ra.
Khương Tranh khẽ rùng mình, Tề Thiên Vũ bước vào thật khẽ, chốc cũng toan quay lưng bỏ đi.
Bầu không khí trong phòng như đông cứng lại. Tề Thiên Vũ nghi hoặc nhìn về phía giường, chốc cũng bỏ đi.
Dưới ánh đèn mờ ảo, căn phòng lại rơi vào tĩnh lặng.
Lạch cạch lạch cạch.