📌 THÔNG BÁO NHỎ TỪ TÁC GIẢ
✨ Nhân vật Tề Hắc Thiên (Tề An) từ nay sẽ chính thức đổi tên thành TỀ THIÊN VŨ.
👉 Các chương sau sẽ đồng bộ theo tên mới để tránh nhầm lẫn nha.
✍️ Hiện tại, tác giả đang trong quá trình:
Nhặt sạn để hoàn thiện "
Tề tiểu thư và tiểu ký giả."
Song song viết một bộ truyện mới: 《Nhất Dạ Chi Mai》 🌸 (đã hoàn thành được một nửa).
📖 Chi tiết về nơi đăng tải 《Nhất Dạ Chi Mai》 sẽ được cập nhật tại trang "Mẫn Đông Đông"
Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành 💕
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Năm cô và nàng ấy tròn mười sáu tuổi, tâm hồn mơ mộng, một lòng muốn tự do tự tại, du sơn ngoạn thủy, sớm sớm chiều chiều bên nhau.
Tiếc thay đó chỉ là mơ, chỉ là mơ thôi, Khương quản gia chuẩn đoán ung thư(mẹ nuôi của Khương Tranh), đứa trẻ ấy được trả về cô nhi viện.
Trong một đêm mưa bão, Khương quản gia gặp tai nạn xe qua đời, tiểu thiếu gia nhà họ Tề(Tề Khang) rơi xuống vách núi mất tích, cô ấy thì…Khương Tranh chớp chớp đôi mắt to tròn tựa như lưu ly, ánh đèn pha lê phản chiếu nơi đáy mắt tựa như viên ngọc nhỏ phủ mờ sương.
Tề Thiên Vũ ôn nhu xoa đầu nàng.
"Ngoan như vậy, thật khiến tôi không muốn buông tay."
Khương Tranh thoáng run rẩy, hai tay siết chặt lấy vạt váy, người trước mặt tâm tư phức tạp, cũng không biết là giữ nàng ta ở lại là có ý gì?
Là tổ chức đã chuẩn bị trước?
Đồ chơi? Công cụ? Hay là? Càng nghĩ càng không thông, nàng cũng không hiểu tại sao Tề Thiên Vũ là giữ nàng lại dễ dàng như vậy, chẳng phải…
Tiếng chuông cửa lại vang lên, phá tan bầu không khí tịch mịch, ánh mắt hồ ly hơi tối lại.
Mặc Hàn cũng biết ý mà nhanh chóng rời khỏi phòng.
"Sợ tôi sao?"
Khương Tranh vội vàng lắc đầu, liên tục né tránh người trước mặt.
"Không sợ."
Tề Thiên Vũ vì sự cứng đầu của nàng mà bật cười khanh khách.
Khương Tranh như hóa đá, cũng không kịp phản ứng mà né tránh.
"Chị, đã chuẩn bị xong."
Tề Thiên Vũ khẽ gật đầu rồi lại ôn nhu nhìn nàng.
"Đi ăn thôi, không sẽ rất đói."
Khương Tranh vẫn cúi đầu, rụt rè bước từng bước một xuống mặt sàn lạnh ngắt.
Chốc chốc, nàng ta khựng lại, giọng lí nhí:
"Tôi tự đi được."
Tề Thiên Vũ khẽ chau mày, ánh mắt yêu mị chốc chốc lại lộ ra ý cười.
"Nếu tôi không cho thì sao?"
Khương Tranh sững người. Chưa kịp phản ứng, cả người đã bị nhấc bổng lên.
"Ngoan cố nữa, tôi đảm bảo cả đời em không cần phải tự mình bước đi nữa."
Vành tai nàng ta như đỏ lên, môi mấp máy lại không phát ra tiếng.
Tề Thiên Vũ khẽ mỉm cười, dáng người cao lớn ôm trọn thân hình nhỏ bé.
"Đừng sợ, ôm tôi chặt một chút."
Dứt lời, cánh cửa phòng khách “cạch” một tiếng bật mở.
"Chà, Tề Đại tiểu thư không phải từ trước đến nay rất ít khi để tâm tới ai sao? Hôm nay lại có khách quý thế này?"- Tưởng Yên Không khỏi cảm thán.
Tề Thiên Vũ mặt không cảm xúc nhìn người trước mặt:
"Không liên quan tới cô."
Nữ nhân kia bật cười khanh khách, từng bước từng bước tiến lại gần. Thân hình nóng bỏng, đầm body ôm sát, khuôn mặt sắc sảo, áng mắt phong tình vạn chủng.
"Vậy sao? Nhưng nếu ta nói vị tiểu thư đây có liên quan đến thứ mà chúng ta đang tìm kiếm thì sao nè!"