📌 THÔNG BÁO NHỎ TỪ TÁC GIẢ
✨ Nhân vật Tề Hắc Thiên (Tề An) từ nay sẽ chính thức đổi tên thành TỀ THIÊN VŨ.
👉 Các chương sau sẽ đồng bộ theo tên mới để tránh nhầm lẫn nha.
✍️ Hiện tại, tác giả đang trong quá trình:
Nhặt sạn để hoàn thiện "
Tề tiểu thư và tiểu ký giả."
Song song viết một bộ truyện mới: 《Nhất Dạ Chi Mai》 🌸 (đã hoàn thành được một nửa).
📖 Chi tiết về nơi đăng tải 《Nhất Dạ Chi Mai》 sẽ được cập nhật tại trang "Mẫn Đông Đông"
Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành 💕
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Khương Tranh cúi đầu, áng mắt trong veo lẫn ba phần sợ hãi.
Nàng chậm rãi lùi lại, hệt như con thỏ nhỏ đáng thương không ngừng run rẩy.
Dù sao thì Khương Tranh nào còn cách chống trả, miễn cưỡng chậm chậm nhích tới thêm một đoạn.
Mặc Hàn vừa lúc mang thùng thuốc đến, cẩn thận đặt xuống bàn.
Tề Thiên Vũ mở hộp, tay cầm ra chai cồn sát khuẩn.
“Gác chân lên đây.”
Nhìn thấy Thiên Vũ chỉ vào đùi, Khương Tranh kiên quyết không nghe.
Cái này thì nàng ta không làm được. Biết y muốn lau vết thương ngay đầu gối cho mình, cô dè dặt chìa tay, ngụ ý rất rõ ràng. Nàng ấy muốn tự làm!
Tề Thiên Vũ thở hắt một hơi, không phân nặng nhẹ, trực tiếp nắm lấy cổ chân kéo mạnh.
Khương Tranh lại không kịp phòng bị, thoáng cái đã ngồi gọn trong lòng Tề Thiên Vũ.
Chỉ trong chớp mắt, "người trước mặt" đã bị kéo ngồi gọn trong lòng nàng ta.
Cơ thể mảnh khảnh, thoang thoảng hương hoa hồng khẽ ngọ nguậy.
Gò má nàng ta đỏ bừng, ngại ngùng đẩy ra, liền bị Tề Thiên Vũ túm chặt:
“Phản kháng tôi bẻ gãy chân em.”
Chỉ bằng một nắm tay, Tề Thiên Vũ đã có thể tóm gọn cổ chân nàng ta một cách dễ dàng.
Khương Tranh có chút nhói, cũng biết điều mà ngồi yên.
Giống như sợ nàng đau, một lúc lại cúi xuống thổi thổi, ân cần hỏi:
“Có đau không?”
Khương Tranh rụt rè lắc đầu, khẽ nhắm mắt lại. Thứ nước màu đυ.c từ từ lướt qua da thịt khiến nàng ta run lên, lại càng vội vàng muốn đứng dậy, nhưng tiếc thay ‘kế hoạch’ của nàng sớm đã bị Tề Thiên Vũ đoán được.
"Còn bị thương chỗ nào nữa không?"
Lắc đầu nguầy nguậy, Khương Tranh khẽ cúi đầu.
Tề Thiên Vũ hài lòng hôn nhẹ lên bàn tay nhỏ nhắn, sau đó lại nhìn về góc phòng.
"Gọi đồ ăn đi, nhiều chút!"
Tiếng chuông cửa bỗng vang lên. Dưới màn mưa, ánh đèn đường hắt qua khung cửa sổ, mờ ảo lập lòe trong đêm tối.
"Chị, lát nữa đồ ăn sẽ được giao đến."
Mặc Hàn lên tiếng nhắc nhở.
Tề Thiên Vũ liếc qua nàng ta.
"Lần này em muốn tự đi hay để tôi đưa em đi?”
“Nếu để tôi làm thì đảm bảo cả đời em sẽ không cần động tay động chân vào bất cứ thứ gì nữa."