Chương 4: Em muốn sao?

📌 THÔNG BÁO NHỎ TỪ TÁC GIẢ

✨ Nhân vật Tề Hắc Thiên (Tề An) từ nay sẽ chính thức đổi tên thành TỀ THIÊN VŨ.

👉 Các chương sau sẽ đồng bộ theo tên mới để tránh nhầm lẫn nha.

✍️ Hiện tại, tác giả đang trong quá trình:

Nhặt sạn để hoàn thiện "Tề tiểu thư và tiểu ký giả."

Song song viết một bộ truyện mới: 《Nhất Dạ Chi Mai》 🌸 (đã hoàn thành được một nửa).

📖 Chi tiết về nơi đăng tải 《Nhất Dạ Chi Mai》 sẽ được cập nhật tại trang "Mẫn Đông Đông"

Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành 💕

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Khương Tranh rụt rè bước xuống, ánh mắt long lanh tựa như lưu ly vẫn không rời khung cảnh trước mắt. Trong lòng chốc dâng lên cảm giác bất an kì quặc. Giang Thập Nhất dẫn cô đến phòng ngủ đã được người hầu dọn dẹp sẵn, vừa đi vừa cười, so với thái độ ban nãy thì ôn hòa hơn rất nhiều lần.

"Mời vào trong, lão đại xử lý xong việc sẽ về ngay."

Khương Tranh có chút sợ sệt, rụt rè bước từng bước nhỏ bước theo sau hắn.

Hương thơm nhẹ nhàng lẩn quẩn đâu đó trong hốc cây, bụi cỏ. Phòng khách chốc hiện lên lộng lẫy như một bức tranh cổ điển được chăm chút tỉ mỉ.

Trần nhà cao vυ"t, được trang trí bằng những bức tranh sơn dầu phong cách Baroque, hòa quyện với ánh sáng lấp lánh từ đèn chùm pha lê tinh xảo.

Sàn gỗ mun bóng loáng phản chiếu từng bước chân nhẹ nhàng. Hành lang dài trải thảm đỏ thêu chỉ vàng dẫn lối tựa như một mê cung sang trọng.

Giang Thập Nhất nhẹ nhàng chỉ vào căn phòng:

"Đây là phòng của cô. Nếu cần gì, người có thể gọi tôi. Ngày mai sẽ có người hầu đưa tiểu thư đi tham quan."

Khương Tranh cũng chỉ biết ngoan ngoãn gật đầu.

Chốc rồi, hắn lại nói tiếp.

“Phải may mắn lắm mới được lão đại chọn, cô biết điều thì phải ngoan ngoãn, hiểu chưa?”

“Tốt nhất đừng nghĩ đến việc chạy thoát khỏi đây - đây là địa bàn của nhà họ Tề, chạy cũng vô ích.”

Hắn cẩn thận dặn dò từng chút, từng chút một.

“Dù may mắn lọt ra ngoài thì cũng cẩn thận bị đám côn đồ xơi tái”.

Nói rồi, Giang Thập Nhất rời đi, căn phòng chìm vào yên tĩnh.

Cánh cửa lớn từ từ khóa lại. Khương Tranh đảo mắt nhìn quanh, thấy không có ai liền vội lấy bộ đàm màu đen cẩn thận đặt dưới gầm giường.

Màn đêm buông xuống, tựa phủ một lớp áo đen huyền bí lên biệt thự cổ kính.

Đột nhiên, tiếng gõ cửa vang lên, phá tan sự tĩnh lặng.

Tiếng "cạch" vang lên rất khẽ, Khương Tranh giật mình quay đầu.

Dáng vẻ ung dung, cả người như tỏa ra một khí chất lạnh lẽo đến khó tả.

Tề Thiên Vũ khẽ mỉm cười.

"Sợ tôi sao?"

Khương Tranh khẽ cúi đầu, nàng sao dám trả lời chứ? Nghe đến câu này thì càng sợ hãi mà khép nép ở một góc.

Tề Thiên Vũ ngồi xuống mép giường, vẫy tay, giọng nói trầm thấp nhưng lại ôn nhu lạ thường:

"Qua đây."

Khương Tranh vẫn bất động, sự sợ hãi lẫn bối rối hiện rõ trên khuôn mặt nhỏ nhắn.

Tề Thiên Vũ lại liếc nhìn Mặc Hàn.

"Lấy hộp y tế đến đây."

Hắn cúi người, rồi cũng nhanh chóng rời đi.

Tề Thiên Vũ quay sang nhìn ‘đứa nhóc’ cứng đầu cứng cổ trước mắt.

"Em muốn tự bước qua đây, hay để tôi qua bế em?"