Chương 3: Nữ Nhân

📌 THÔNG BÁO NHỎ TỪ TÁC GIẢ

✨ Nhân vật Tề Hắc Thiên (Tề An) từ nay sẽ chính thức đổi tên thành TỀ THIÊN VŨ.

👉 Các chương sau sẽ đồng bộ theo tên mới để tránh nhầm lẫn nha.

✍️ Hiện tại, tác giả đang trong quá trình:

Nhặt sạn để hoàn thiện "Tề tiểu thư và tiểu ký giả."

Song song viết một bộ truyện mới: 《Nhất Dạ Chi Mai》 🌸 (đã hoàn thành được một nửa).

📖 Chi tiết về nơi đăng tải 《Nhất Dạ Chi Mai》 sẽ được cập nhật tại trang "Mẫn Đông Đông"

Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành 💕

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Giang Thập Nhất lại tính mở miệng thì bất chợt nghe Tề Thiên Vũ lên tiếng nói trước.

“Đưa đi!”

Nghe vậy, hắn gật đầu song quay qua nhìn tên đàn em.

“Mau liên lạc với người nhà cô ta hay tìm cách gì đó đi, giữ ở lại đây cũng không được gì.”

“Vâng.”

Tên kia mau chóng bước đến chuẩn bị chạm vào người Khương Tranh toan kéo đi. Lại nghe Tề Thiên Vũ xua tay.

“Đưa đến biệt thự riêng của tôi đi!”

Vừa nghe xong, tất thảy người có mặt đều đồng loạt ngẩn ra. Giang Thập Nhất cũng giật mình.

Vừa rồi… là đang nghe nhầm sao?

Tề Thiên Vũ cau mày.

“Sao? Nghe không hiểu à.”

Tên đàn em kia hiểu ý, vội vàng gật đầu, so với hành động lúc đầu thô bạo với nàng ta thì liền thay đổi rõ rệt, nhẹ nhàng hơn trước rất nhiều lần, như sợ làm tổn thương món ‘đồ chơi’ bị cô ta nhìn trúng.

Tiếng lộp cộp lộp cộp ngày một nhỏ dần.

Mặc Hàn chỉ liếc nhẹ sang tên thuộc hạ đứng bất động nơi góc phòng.

Mồ hôi lạnh túa ra như mưa, mặt cúi gằm, thân người run lẩy bẩy đến không thốt nên lời. Không khí trong thư phòng vốn đã lạnh, nay càng thêm ngột ngạt.

Tề Thiên Vũ khẽ chau mày, chốc cũng không nói thêm, chỉ lạnh lùng đẩy cửa.

"Bỏ đi. Những việc còn lại xử lý ngay, đừng để chút chuyện cũng làm không xong,tôi tuyệt đối không nuôi loại phế vật vô năng."

Dứt lời, Tề Thiên Vũ cũng nhanh chóng rời đi, dáng vẻ cao ngạo lạnh lùng khiến kẻ nào kẻ nấy đồng loạt cúi rạp người:

"Lão đại đi thong thả!"

Bóng lưng nàng ta khuất dần nơi hành lang dài hun hút. Ánh sáng yếu ớt từ áng đèn chùm pha lê phản chiếu lên sàn đá cẩm thạch.

Tên cầm đầu ban nãy lập tức ngã khuỵu xuống sàn, mồ hôi tuôn ròng ròng. Giọng gã run run, vừa sợ hãi vừa khẩn khoản xin xỏ:

"Anh à!"

Mặc Hàn bất lực nhìn gã ta, lạnh lùng phất tay cho đám đàn em mau chóng rời khỏi phòng.

"Tại sao lại để hắn trốn thoát? Chút chuyện nhỏ cũng làm không xong, cả trên cả dưới đều là một lũ vô dụng sao?"

Gã chỉ biết cúi đầu, ánh mắt đầy khẩn thiết:

"Anh, hay là cho em thêm cơ hội! Em nhất định sẽ tóm cổ hắn về ngay lập tức!"

Mặc Hàn thở dài:

"Còn lề mề làm gì? Mau đi làm việc."

"Dạ, dạ!"

Ẩn mình trong rừng thông xanh biếc, ‘Biệt thự Thanh Điền” hiện lên tực như một tuyệt tác của thời gian.

Khương Tranh dẽ run.

Trước mặt là bức tường phủ kín rêu phong, như thể từng viên đá đã hứng chịu hàng thế kỷ mưa gió và chứng kiến không biết bao nhiêu bí mật của chốn rừng thiêng nước độc này

Mái ngói đen tuyền, với những chi tiết điêu khắc cầu kỳ thoắt ẩn thoắt hiện trong ánh sáng nhạt nhòa của chiều tà. Khi màn đêm buông xuống, ngôi biệt thự như khoác lên mình tấm áo ma mị, hệt như chủ nhân của nó vậy.

Con đường lát đá dài dẫn đến cánh cổng sắt cao lớn chạm trổ những hoa văn xoắn ốc đầy tinh xảo.

Tại trung tâm sân dinh thự, đài phun nước bằng đá trắng được chạm khắc nữ thần mặt trăng Selene uy nghi. Dòng nước chảy róc rách phản chiếu ánh nắng mờ ảo của chạng vạng. Không khí se lạnh, gió thoảng qua mang theo mùi hương ngai ngái của cây cỏ, khiến Khương Tranh không khỏi rùng mình.

Cửa chính sừng sững được làm từ gỗ quý chạm trổ hình rồng phượng. Dây leo xanh biếc quấn lấy các cột đá cẩm thạch hai bên, tạo nên vẻ đẹp bí ẩn, cổ kính.

Chiếc xe chầm chậm dừng lại trước thềm dinh thự.

"Xuống xe, đến nơi rồi."- Giang Thập Thất từ từ mở cửa.