Ngoại Truyện: Ác Mộng

Ngày hôm sau khi thức dậy, cạnh bên trống không, Chu Lăng Vũ hớt ha hớt hải bật dậy, cô lại gặp ác mộng, cô thấy em đang dần xa cô, cô thấy em bỏ cô lại một mình.

Mãi đến khi nghe thấy giọng nói trầm trầm quen thuộc mới chầm chậm dừng bước.

“Vợ ơi” - Chu Lăng Vũ thều thào.

“Dạ.”

Khương Tranh ngơ ngác nhìn nàng.

“Sao vậy? em chuẩn bị đến bệnh viện.”

Chu Lăng Vũ long lanh mắt nhìn nàng, vô cùng ủy khuất nhào đến, vết ửng đỏ nơi cổ lộ ra.

“Em tính bỏ tôi đi à.”

“Không có.”

Nói rồi, nàng ngượng ngùng chỉ chỉ vào cô gái nhỏ sau lưng.

“Chút nữa A Nhiên sẽ cùng em ghi hình.”

Lâm Y Nhiên khẽ ho nhẹ mấy tiếng

“Hay là hai người cứ tiếp tục đi, em ra ngoài đi mua cà phê.”

Chu Lăng Vũ đỏ mặt, nhìn qua nhìn lại lại thấy mình dính cứng ngắc trên người Khương Tranh

“Khụ... khụ, quay thì quay, hai người làm việc tiếp đi.”

12/9/2023

Sức khoẻ của Khương Tranh ngày càng không tốt, lịch tái khám cũng ngày càng dày hơn, bác sĩ bảo sau ca phẫu thuật giữa tháng 12 mới có thể yên tâm, nàng lại cũng không có gì to tát cả.

Mấy ngày nay, Khương Tranh đột nhiên rất bận, mấy ngày liền đến tối muộn mới về, ngày thường vốn không được nghỉ, đến giờ cuối tuần hiếm lắm mới có thời gian rảnh.

“Tối nay chúng ta sẽ cắm trại ở bãi biển thật sao?”

Trong một buổi tối, sau khi nghe kế hoạch của Tưởng Yên, Chu Lăng Vũ cứ hỏi đi hỏi lại tận 3 lần.

Khương Tranh cầm quần áo mới thay xong bỏ vào máy giặt.

“Còn hỏi nữa là dẹp nhé!”

Dưới tán cây, những tán lá

Gió thổi qua núi, thuyền cập bến.

Đến 8 giờ tối, ban nhạc của nhà hàng ven biển bắt đầu biểu diễn.

Giọng hát trầm ấm của chàng trai vang vọng.

Nếu như ánh trăng không đến

Đèn đường cũng rọi đến ô cửa sổ

Chiếu sáng đóa sơn trà đang e ấp nở

Nếu một ngày gió sớm chưa về

Khương Tranh nhẹ nhàng giẫm lên cát, nước biển ấm áp luồn qua từng kẽ ngón chân.

Tiếng sóng biển vỗ rì rào, vầng trăng tròn vành vành treo lửng lơ trên bầu trời đầy sao.

Khương tranh và chu lăng Vũ ngồi trước lều vải đóng trên bờ cát.

Lắng nghe tiếng sóng, ngắm nhìn ánh trăng.

“Không biết 10 năm sau chúng ta sẽ như thế nào nhỉ?”

Khương Tranh khẽ chống cằm, ung dung nhét mấy miếng dưa hấu mát lạnh vào miệng.

Nhưng người em yêu sẽ là vĩnh viễn

Coi em như là báu vật trong tim

Tiếng Nhạc du dương vang vọng bên tai.

“Nói cho em nghe cái này.”

“Hửm?”

“Gần xíu nữa.”

Một tay Khương Tranh chống ở phần cát phía sau, lúc sau chậm rãi tiến đến gần. Khi khoảng cách cuối cùng dần bị kéo gần, gần đến độ chóp mũi chạm nhau, hơi thở hòa lẫn,...

Hai người ngồi rất gần nhau, gần đến mức có thể thấy được cô trong mắt em. Hơi thở dần quyện vào nhau

Khương Tranh khẽ nhắm mắt, cái ấm áp như lan toả, mùi hương ngọt ngọt trên người Chu Lăng Vũ phảng phất.

“Đau.”

Khương Tranh nhăn mặt, uỷ khuất nhìn nàng. Chu Lăng Vũ lè lưỡi.

“Chị đâu có nói là sẽ...”

thanh âm trầm trầm vang lên

“Hai người dưới lầu ơi!”

Trên sân thượng tầng hai, Lương Mạnh cầm máy ảnh đứng ở đó, khoảng khắc bọn họ nhìn qua, cậu ngay lập tức nhấn nút chụp.

“Bà chủ Chu, pháo hoa sắp bắn rồi, ở đó không thấy được đâu.”

Chu Lăng Vũ vui vẻ đáp lại.

“Được, bọn chị lên liền đây,”

Dưới pháo hoa rực rỡ, Khương Tranh âm thầm nhìn người cạnh bên.

6 năm nữa là 2029 đó là một năm vô cùng đặc biệt.

Trong năm đó, đêm giao thừa, tết nguyên đán và ngày lễ tình nhân đều liền kề nhau.

Trong năm này Tết nguyên đán và lễ tình nhân liền kề nhau là 1314, trong tiếng Trung 1314 đọc là yisăn yisì, gần giống với yĩshẽng yishì có nghĩa là một đời một kiếp.

Vậy nên hy vọng 7 năm nữa người cùng nàng đón giao thừa, ở bên nàng trong ngày Tết và lễ tình nhân sẽ là người đi cùng nàng tới cuối cuộc đời.