Chương 2: Đợi Chờ

📌 THÔNG BÁO NHỎ TỪ TÁC GIẢ

✨ Nhân vật Tề Hắc Thiên (Tề An) từ nay sẽ chính thức đổi tên thành TỀ THIÊN VŨ.

👉 Các chương sau sẽ đồng bộ theo tên mới để tránh nhầm lẫn nha.

✍️ Hiện tại, tác giả đang trong quá trình:

Nhặt sạn để hoàn thiện "Tề tiểu thư và tiểu ký giả."

Song song viết một bộ truyện mới: 《Nhất Dạ Chi Mai》 🌸 (đã hoàn thành được một nửa).

📖 Chi tiết về nơi đăng tải 《Nhất Dạ Chi Mai》 sẽ được cập nhật tại trang "Mẫn Đông Đông"

Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành 💕

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Dấu sáp đỏ khắc chữ “Dạ” hiện lên rõ ràng, sắc nét. Tề Thiên Vũ kiên nhẫn xé từng lớp, từng lớp một.

“Không ngờ dạo này lại có thú vui như vậy.”- Khóe môi nàng ta khẽ cong lên.

Mặc Hàn thì thầm:

"Tiểu thư, hình như chúng ta có khách."

Tiếng gõ cửa lộc cộc vang lên phá tan bầu không khí ngột ngạt.

Hắn liếc mắt ra hiệu, mấy tên đàn em lập tức lùi lại phía sau, nép vào một góc.

Tề Thiên Vũ lại không lấy làm quan tâm, ánh mắt mắt lạnh lùng pha lẫn tia ghét bỏ.

Kẻ bước vào mặc âu phục đen, dáng cao cao, mặt nghiêm nghị, hắn cũng không nhiều lời mà nhanh nhẹn đặt "đồ" xuống.

“Cô Thiên Vũ, thư thì cô cũng đã đọc được rồi. Trong va li này có hơn năm trăm triệu, tiền gì thì cô cũng rõ rồi, những gì ông trùm và tiên sinh dặn cũng rõ ràng rồi.”

Dứt lời, hắn cúi người cung kính, xoay người rời đi không ngoảnh lại.

“Tôi xin phép.”

Căn phòng chốc lại rơi vào tĩnh lặng.

Mặc Hàn cau mày nhìn gã đàn em.

“Con nhỏ kia đâu rồi?”

Tề Thiên Vũ thong dong châm thêm điếu thuốc. Nhàn hạ mà rít một hơi dài, chậm rãi nhả từng vòm khói.

Vừa định mở miệng thì bất chợt cánh cửa được mở ra lần nữa, kéo theo đấy là một cô nhóc bị thô bạo đẩy vào.

Khương Tranh sợ hãi đến run rẩy, cổ họng nàng ta gắng phát ra vài thứ âm thanh nhi nhí.

Vạt áo mỏng lấm tấm mưa, mái tóc dính sát vào trán. Khương Tranh run cầm cập. Chỉ biết sợ hãi đứng khép nép một góc, cả người run lẩy bẩy vì lạnh.

“Chị, cô ta đến rồi.”

Tề Thiên Vũ lạnh lùng nhìn người trước mặt.

“Ngẩng mặt lên.”

Nàng ta nghe, nhưng lại chần chừ không dám.

Giang Thập Thất thấy cô chậm chạp, liền mất kiên nhẫn nhắc nhở.

“Không nghe gì sao? Bảo cô ngẩng mặt đấy.”

Khương Tranh cắn môi chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt lưu ly rung rinh tựa như sắp khóc.

Nàng ta cứ duy trì trạng thái ngước mặt mãi, cả người từ đầu đến cuối đều cứng nhắc bất động chờ đợi.

Tề Thiên Vũ lại bị sự luống cuống này làm cho bật cười khanh khách.

Tới cả đàn em ở bên cạnh cũng cảm thấy kinh ngạc.

Mặc Hàn cũng bị nàng ta làm cho sững sờ, hắn từ nhỏ đến lớn đều ở bên cạnh tiểu thư, người này là ai, hắn đương nhiên biết!

Tề Thiên Vũ khẽ chống cằm.

Cuối cùng cũng gặp được em rồi.