📌 THÔNG BÁO NHỎ TỪ TÁC GIẢ
✨ Nhân vật Tề Hắc Thiên (Tề An) từ nay sẽ chính thức đổi tên thành TỀ THIÊN VŨ.
👉 Các chương sau sẽ đồng bộ theo tên mới để tránh nhầm lẫn nha.
✍️ Hiện tại, tác giả đang trong quá trình:
Nhặt sạn để hoàn thiện "
Tề tiểu thư và tiểu ký giả."
Song song viết một bộ truyện mới: 《Nhất Dạ Chi Maii》 🌸 (đã hoàn thành hơn một nửa).
📖 Chi tiết về nơi đăng tải 《Nhất Dạ Chi Mai》 sẽ được cập nhật tại trang "Mẫn Đông Dông"
Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành 💕
-19:11-
Trời ngày một tối, phố xa ngày một đông đúc, áng đèn đường mờ mờ hắt lên bờ tường bong tróc, cũ kỹ.
"Em ngồi đây một lát, tôi xử lý chút việc, ở đây chơi tạm nha."
Tưởng Yên ôn nhu xoa đầu nàng.
“Tưởng sư tỷ, đồ mới được chuyển đi hôm trước, chắc tầm hai, ba ngày nữa là xong.”
Tiếng giày cao gót lộc cộc lộc cộc.
"Tới liền đây."
Khương Tranh mệt mỏi tựa lưng vào ghế.
[Nơi này là một chi nhánh cũ, bị phong tỏa để làm đường cao tốc.]
Nàng ta tò mò nhìn quanh.
[Nhân sự gần như đã điều đi hết, toà nhà rộng mà vắng tanh.]
Trời nhá nhem tối, từng hạt mưa tí tách tí tách rơi, mấy cành cây rung lắc liên hồi theo gió.
Khương Tranh mất kiên nhẫn mà mò mẫm xung quanh.
[Nơi này còn chưa đến 7 người.]
Khương Tranh hắt xì một cái.
“Lạnh quá!”- Nàng cảm thán.
Hành lang tối om áng lên vệt sáng dài mờ mờ ảo ảo, tiếng bước chân lộp bộp lộp bộp phá vỡ không gian tĩnh mịch
“Tiểu Bạch, mớ tài liệu với hồ sơ, cậu đem đi chưa?”
Tên thanh thiên hắng giọng.
“Vẫn chưa! Mấy cái hồ sơ của Tề Tổng còn trong ngăn kéo, khóa chẳng phải anh đưa cho Thiên Thiên rồi sao?”
Khương Tranh nhẹ nhàng quay người, bước từng bước thật khẽ.
“Cơm tôi đặt rồi, chút lấy đi.”
Y thở "phù" một tiếng, lại từ từ đẩy cánh cửa gỗ nặng trịch.
Còn có tầng thượng nữa à…
Khương Tranh dè dặt nhìn quanh
Quả là vắng lặng không một bóng người, gió lùa lạnh buốt, nàng ta cẩn thận lấy bộ đàm từ trong túi ra.
Bíp Bíp
“Tôi đang ở trụ sở sắp bị phá dỡ ở Giang Tô, chị ấy hình như ra ngoài gặp đối tác."
Người ở đầu dây bên kia xì xầm.
Khương Trang bực bội đáp trả
"Là ai thì tôi không rõ.”
Choang — mảnh thủy tinh vỡ loeng choeng giữa bầu không gian tịch mịch.
Khương Tranh giật mình quay đầu, áng mắt lưu ly khẽ động.
“Nói sau, có chuyện.”
Nàng ta từ từ tiến đến cánh cửa tầng thượng, tay run run;
Tiếng lục cục càng lúc càng rõ.
Khương Tranh khựng lại, mắt mở to.
[ Là chỗ này.]
Căn phòng tối om, tiếng chuông gió ring ring vang vọng, thân hình nhỏ nhắn lẫn trong đống đồ đạc lộn xộn.
“Đâu rồi nhỉ…” – cô gái thì thầm.
Tiếng bước chân gáp khiến cô ta giật mình đứng bật dậy, lén lút nhìn qua ô cửa kính nhỏ xíu.
“Nghe nhầm sao?”- cô ả bối rối.
Vừa xoay người, ả ta thất sắc.
"Suỵt-"