
Thông Báo

Sắp tới, 《Tề Tiểu Thư Và Tiểu Ký Giả》(Bảo Bối Nhỏ Tề Hắc Thiên) sẽ chính thức trở lại

Bản cập nhật lần này hứa hẹn mang đến nhiều thay đổi thú vị, với nội dung được làm mới và lời văn mượt mà hơn.
Đây là bộ truyện Bách hợp đầu tay mà mình viết, nên có rất nhiều tình cảm đặc biệt gắn liền.

Dự định cuối năm nay, Mẫn Đông Đông sẽ hoàn thành trọn vẹn hai bộ:
《Tề Tiểu Thư Và Tiểu Ký Giả》
《Nhất Dạ Chi Mai》
Mình chỉ viết GL thôi nha

Hy vọng các bạn sẽ tiếp tục ủng hộ và đồng hành cùng mình trong hành trình này!
----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Ga vắng bất thường, sương phủ lững lờ trên vòm kính, ánh sáng trắng nhàn nhạt chiếu xuống nền gạch loang nước.
Loa phát thanh vang lên:
“Chào mừng quý khách đến Nam Kinh.
Ngoài trời 25 độ.
Độ ẩm: 91%.”
Mặc Hàn nhìn chằm chằm vào điện thoại.
“Tiểu thư, khách sạn đã sắp xếp xong.”
Khương Tranh ngẩng lên, ánh mắt u tối thoắt ẩn thoắt hiện vệt sáng yếu ớt.
“Đến rồi?”
Dưới ánh nắng mùa thu, lá vàng rơi lả tả, mấy cành hoa sữa đung đưa theo gió, phảng phất hương thơm ngào ngạt
“Đẹp quá.”
Giọng nàng khe khẽ.
“Có ngon không?”
Khương Tranh khẽ gật đầu.
“Cũng được.”
Đài radio cũ rè rè.
"Liên tiếp ba vụ đột nhập xảy ra trong vòng một tuần qua. Cảnh sát nhận định nghi phạm là nữ, thân hình nhỏ nhắn, cao khoảng 1m55 - 1m60.
Khuyến khích người dân hạn chế ra ngoài vào ban đêm và kiểm tra khoá cửa cẩn thận...".
Giọng phát thanh viên nam trầm trầm.
Tưởng Yên bận rộn xách túi lớn túi nhỏ lỉnh khỉnh, vẫn không quên lườm Tề Thiên Vũ một cái.
“Đối tác hẹn gặp lúc 7 giờ, địa chỉ gửi trong hộp thoại rồi, cô cứ xem thoải mái.”
Tề Thiên Vũ gật đầu tỏ vẻ hiểu ý, chốc lại cúi xuống dịu dàng xoa đầu Khương Tranh
“Ngoan, tối chị về nhé!”
Nói rồi, cô cũng vội vàng rời đi.
“Trông chừng cho tốt đấy.” Gió mang theo cái dịu hiền của lúa non xanh, vị dẻo bùi của cốm, màu lưu ly đặt trong những tàu lá sen tròn xanh muôn một mùa ngọc thạch
"Cứ xem như quà gặp mặt là được."
Ánh đèn vàng phản chiếu qua ly rượu vang đỏ
Giọng nam trầm trầm vang lên:
“Ân oán là chuyện đời trước, lần này, chúng ta hợp tác vui vẻ chứ?”
Tề Thiên Vũ khẽ mỉm cười.
“Được thôi, dù sao tôi cũng rất vui.”
Tiếng cửa "rầm" một cái.
Nữ hầu vội vàng chạy theo, miệng không ngừng nhắc nhở:
"Cô Hạ, chạy chậm thôi!"
Tiếng bước chân gấp gáp vang lên, con búp bê xinh đẹp rơi xuống sàn nhà lạnh lẽo.
Hạ Uyển Uyển mở to mắt, mày liễu khẽ chau lại, trong mắt hiện lên chút nghi hoặc.
“Cô?”
Giây sau liền nổi đóa.
“Anh hai, tại sao lại để nữ nhân điên này vào nhà?”
Tề Thiên Vũ khẽ "ồ" lên một tiếng, ánh mắt yêu mị thoáng hiện lên tia kinh ngạc.
“Cô Hạ, chúng ta có từng gặp nhau à?”
Hạ Uyển Uyển nổi giận đùng đùng, chốc lại hung hăng hất tung hết mớ đồ đạc trên bàn xuống, tức giận quay lưng bỏ đi.
Hạ Thiếu có chút không vui.
“Ngang bướng gì chứ.”
Tên vệ sĩ đằng sau khẽ cúi người:
“Để tôi theo sau cô ấy.”
Ting — Một tin nhắn hiện lên trong hộp thoại.
"Bên chi nhánh cũ còn vài chuyện chưa xử lý, tôi và Khương Tranh qua đó một chút."