Chương 16: Quên rồi

📌 THÔNG BÁO NHỎ TỪ TÁC GIẢ

✨ Nhân vật Tề Hắc Thiên (Tề An) từ nay sẽ chính thức đổi tên thành TỀ THIÊN VŨ.

👉 Các chương sau sẽ đồng bộ theo tên mới để tránh nhầm lẫn nha.

✍️ Hiện tại, tác giả đang trong quá trình:

Nhặt sạn để hoàn thiện "Tề tiểu thư và tiểu ký giả."

Song song viết một bộ truyện mới: 《Nhất Dạ Chi Maii》 🌸 (đã hoàn thành hơn một nửa).

📖 Chi tiết về nơi đăng tải 《Nhất Dạ Chi Mai》 sẽ được cập nhật tại trang "Mẫn Đông Đông"

Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành 💕

----------------------------------------------------------------------------------

Tề Thiên Vũ trầm ngâm:

"Cũng không có gì."

Chốc chốc, nàng ta như nhớ ra gì đó.

“Cũng chuẩn bị cho cô ấy vài bộ quần áo đi.”

Đàn em đứng kế bên gật đầu rồi cũng nhanh nhẹn rời đi.

Giang Thập Thất có chút nghi hoặc nhìn Tề Thiên Vũ.

“Đưa người phụ nữ không rõ lai lịch đó theo cùng?”

Cạch!

Người bước vào bận áo mưa rộng thùng thình, hắn gấp gáp đẩy cửa bước vào.

“Chị, tìm được rồi!”

Hồ sơ được đặt ngay ngắn, tấm ảnh thẻ cũ kỹ đập vào mắt...

Họ và Tên: Khương Tranh

Giới tính: Nữ

Cô Nhi Viện Thành An

Nghề nghiệp: Phóng Viên

Bút Danh: Tiểu Ký Giả

....

...

“Bên tòa soạn nghe bảo cô Khương tháng trước gặp tai nạn giao thông, đầu óc cũng có chút vấn đề.”

“Tới giờ vẫn đang trong thời gian nghỉ phép, là học trò của thầy Vương, mấy phúc lợi này cũng không nhỏ.”

Mặc Hàn khoanh tay, tựa vào bàn.

“Dù gì mấy năm nay cũng chẳng dễ dàng gì.”

Hắn lại lật đật lục lọi trong tập hồ sơ dày cộp, giấy tờ chi chít chữ, từng tờ từng tờ loẹt xoẹt.

Mặc Hàn chỉ vào tờ giấy đã nhàu nát.

"Gã Trương Tam đó tháng trước mới ly hôn, nghe bảo là chuẩn bị cùng bồ nhí hưởng thụ tuần trăng mật, lại bị chúng ta phá đám."

Chốc chốc lại thở dài.

"Trước cũng cặp với mấy người, lần đầu có người mà gã ta cưng nựng đến vậy."

Chỉ là nghe thoáng qua, dù sao cũng không chắc, hắn cũng không dám nói nhiều...

Tai nạn năm đó với Tề Thiên Vũ vốn đã là đả kích nặng nề. Chỉ trong một năm ngắn ngủi, ba mẹ ly hôn, em trai mất tích, người thân cận cũng vì tai nạn xe mà qua đời, bản thân bị đưa về cái nơi tối tăm lạnh lẽo đó một lần nữa, người nàng thương cũng biệt tăm, từng chuyện từng chuyện một như phơi bày ra trước mặt một lần nữa, đau đớn không tả nổi. Nhưng, cuối cùng cô cũng tìm lại được em rồi, từ này về sau cũng không muốn em rời đi nữa.

Tề Thiên Vũ nhẹ nhàng vuốt ve bức ảnh cũ, chốc chốc lại thở dài thườn thượt.

“Vợ ơi, vợ ơi.”

Cô lại lẩm bẩm.

Trải qua nhiều chuyện như vậy, mong mỏi có thể gặp lại em lần nữa.

Cuối cùng, Tề Thiên Vũ cũng gặp lại người con gái năm đó rồi, tiếc thay, em lại quên cô mất rồi, quên mất rồi…

Ngày 21 tháng 9 Bảng điện tử hiện dòng chữ đỏ:

G1212 – Giang Thành → Nam Kinh, Giang Tô

Khởi hành: 9:00 | Dự kiến: 12:30

Thời tiết hôm nay: Âm u, sương mù, mưa phùn nhẹ.

Khương Tranh thất thần nhìn qua tấm kính mỏng trong suốt

Tưởng Yên sau ngày hôm đó luôn hành động khác thường, cứ như một giuộc với Tề Thiên Vũ, hết ôm ôm lại cưng nựng.

Tề Thiên Vũ có chút khó chịu nhìn Tưởng Yên, khẽ ho vài cái, lạnh nhạt buông ra hai chữ.

“Buông tay.”