Chương 14: Giao kèo

📌 THÔNG BÁO NHỎ TỪ TÁC GIẢ

✨ Nhân vật Tề Hắc Thiên (Tề An) từ nay sẽ chính thức đổi tên thành TỀ THIÊN VŨ.

👉 Các chương sau sẽ đồng bộ theo tên mới để tránh nhầm lẫn nha.

✍️ Hiện tại, tác giả đang trong quá trình:

Nhặt sạn để hoàn thiện "Tề tiểu thư và tiểu ký giả."

Song song viết một bộ truyện mới: 《Nhất Dạ Chi Maii》 🌸 (đã hoàn thành hơn một nửa).

📖 Chi tiết về nơi đăng tải 《Nhất Dạ Chi Mai》 sẽ được cập nhật tại trang "Mẫn Đông Dông"

Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành 💕

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Khương Tranh thoáng run rẫy, giọng nhỏ dần.

"Được.”

Sấm chớp như xé toạc bầu trời, ánh đèn điện tắt ngúm. Mưa xối xả như muốn xóa sạch mọi dấu vết, cuốn trôi tất thảy vào hư vô.

"Cúp điện rồi."

Khương Tranh khựng lại, tiếng cửa sổ lạch cạch lạch cạch kỳ dị, ánh sáng le lói vụt qua. Thoáng chốc, đèn lại sáng.

A Nguyệt khẽ gõ cửa.

"Cô Khương, cô ổn chứ?"

Khương Tranh có chút giật mình, hoảng hốt vứt vội bộ đàm xuống gầm giường.

"Giấy và màu của cô đây."

Bầu trời đen kịt, sấm chớp liên hồi, tia sáng xé toạc màn đêm rồi lịm tắt.

Khương Tranh nguệch ngoạc tô tô vẽ vẽ, hoàn toàn không bận tâm đến thứ khác, nàng chỉ muốn sống, nàng chỉ muốn có tiền để chữa bệnh cho ‘Vân Ly’, hoàn toàn không mong mỏi thứ gì khác.

Khương Tranh thất thần nhìn ra cửa sổ, áng mắt long lanh tựa như châu như ngọc cũng dần dại đi.

A Nguyệt cũng nhanh chân rời đi, căn phòng phút chốc lại chìm vào tĩnh lặng.

“Vẫn còn thiếu.”- Khương Tranh lẩm bẩm

Soạt.

Tiếng then cửa khẽ khàng mở ra, nàng ta vội vội vàng vàng siết chặt áo khoác.

Nhanh thôi! Chỉ có một tháng rưỡi để hoàn thành, nếu không e là...

Đi một đoạn thì lại cảm thấy lành lạnh sống lưng.

Giọng nói trầm trầm lanh lảnh bên tai:

"Em đi đâu vậy?"

Khương Tranh giật nảy mình, dè dặt ngẩng đầu.

Bây giờ nàng chính là ‘đồ chơi’ của Tề Thiên Vũ, sống hay chết là do ý của cô ta, cuối cùng cũng chỉ có thể ngoan ngoãn ‘phục tùng’.

Khương Tranh vô thức lùi lại, trong mắt áng lên tia sợ hãi.

“Chị…”

Tề Thiên Vũ thấy nàng hoảng loạn như vậy cũng không định hỏi gì thêm, chốc lại cúi xuống bế y lên.

"Về phòng thôi."

Khương Tranh ngoan ngoãn rúc sâu vào lòng Tề Thiên Vũ, hương hoa hồng nhè nhẹ thoảng qua.

Dù như thế nào, ở bên cạnh người phụ nữ ‘thâm hiểm’ này, nàng lại thấy an tâm đến lạ thường.

Ánh đèn chập chờn lướt qua khuôn mặt trắng bệch. Tề Thiên Vũ siết chặt cơ thể bé nhỏ trong tay. Cái ấm áp của quả thật khiến người ta quyến luyến chẳng muốn rời.

"Đừng nhúc nhích, ôm tôi một lúc."

Khương Tranh khựng lại, dịu dàng vuốt mấy lọn tóc rối trên gương mặt ấy – đôi mắt nhắm nghiền, má hồng môi đỏ.

Khi ngủ, thật sự rất xinh đẹp.