Chương 12: Nói gì đi chứ?

📌 THÔNG BÁO NHỎ TỪ TÁC GIẢ

✨ Nhân vật Tề Hắc Thiên (Tề An) từ nay sẽ chính thức đổi tên thành TỀ THIÊN VŨ.

👉 Các chương sau sẽ đồng bộ theo tên mới để tránh nhầm lẫn nha.

✍️ Hiện tại, tác giả đang trong quá trình:

Nhặt sạn để hoàn thiện "Tề tiểu thư và tiểu ký giả."

Song song viết một bộ truyện mới: 《Nhất Dạ Chi Maii》 🌸 (đã hoàn thành hơn một nửa).

📖 Chi tiết về nơi đăng tải 《Nhất Dạ Chi Mai》 sẽ được cập nhật tại trang "Mẫn Đông Dông"

Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành 💕

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Nước cuốn theo bùn đất với mấy bụm lá khô. Tiếng chim lợn rờn rờn đến rùng mình, con cú lợn cứ quẩn quanh, chốc đậu chốc lại bay đi.

"Chỉ là lớp vỏ bên ngoài, bên trong tựa như đã mục nát từ lâu."- Tề Thiên Vũ thầm thì.

Hương cỏ dại thoang thoảng. Cho dù có lộng lẫy đến nhường nào thì cái gọi là "ấm áp" giả tạo cũng chẳng thể nào thay thế được hơi ấm.

Tề Thiên Vũ trầm tư.

"Thằng bé từng thích hoa anh đào... qua mấy năm, mà lớn đến vậy rồi."

"Chào mừng chị đã trở về." - Tề Vũ Hiên mỉm cười ngọt ngào.

Ả người hầu nhanh nhẹn chạy ra.

"Mọi người đang chuẩn bị chụp ảnh gia đình, mời đi theo tôi."

Tề Thiên Vũ mặt không biến sắc.

"Đến rồi."

Cô khẽ “hừ” nhẹ một tiếng, trong mắt ánh lên tia ghét bỏ.

"Chị à!" — Tề Mặc Bảo từ đằng xa bước tới, khóe môi khẽ nhếch lên một đường tuyệt mỹ.

"Lớn vậy rồi mà không biết giữ hình tượng gì cả." – Tề Thiên Vũ lạnh lùng liếc nhìn hắn.

Căn biệt thự rộng lớn hiếm khi lại nhộn nhịp đến vậy, người này kẻ kia chạy ngược xuôi, hết chỉnh đạo cụ, rồi lại ánh sáng, máy ảnh,...

"Nào, Mọi người vào vị trí!"

Tề Mặc Bảo cười nhẹ, cúi xuống kéo mạnh tóc người trước mặt.

Hắn cúi sát, nhỏ giọng thì thầm:

“Đóng kịch gì vậy? Chị giả vờ à?”

Mấy nhân viên nữ mắt lấp lánh ngưỡng mộ, che miệng thì thầm to nhỏ.

Quả là “tình chị em thắm thiết"

Tề Thiên Vũ cười nhạt.

"Chẳng phải, kịch cứ tiếp tục diễn, rồi sẽ thành thật thôi hay sao?"

Nữ nhân viên lên tiếng nhắc nhở

"Cô Tề, dịch vào thêm chút nữa.”

“Được rồi, cứ như vậy!"

Tề Thiên Vũ siết chặt tay hắn, ánh mắt u tối ánh lên nét ma mị, hắn vì đau mà đôi mày rậm khó chịu chau lại.

"Em trai tốt của chị, nói gì đi chứ!"

Tề Mặc Bảo tối sầm mặt, hất nhẹ tay Tề Thiên Vũ, chán ghét hiện rõ trên mặt.

"Xong rồi."

Ánh đèn chùm pha lê lấp lánh, ánh sáng vàng vọt mang theo hơi thở ấm áp.

Tề Thiên Vũ nhấc ly rượu vang, bầu không khí chốc lại ngột ngạt đến khó thở.