Chương 11: Hào môn

📌 THÔNG BÁO NHỎ TỪ TÁC GIẢ

✨ Nhân vật Tề Hắc Thiên (Tề An) từ nay sẽ chính thức đổi tên thành TỀ THIÊN VŨ.

👉 Các chương sau sẽ đồng bộ theo tên mới để tránh nhầm lẫn nha.

✍️ Hiện tại, tác giả đang trong quá trình:

Nhặt sạn để hoàn thiện "Tề tiểu thư và tiểu ký giả."

Song song viết một bộ truyện mới: 《Nhất Dạ Chi Maii》 🌸 (đã hoàn thành hơn một nửa).

📖 Chi tiết về nơi đăng tải 《Nhất Dạ Chi Mai》 sẽ được cập nhật tại trang "Mẫn Đông Dông"

Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành 💕

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

"Chỗ đó không tiện vào ạ."

Nói rồi, cô ta vội vã kéo nàng đi.

~Phía thư phòng~

Dưới ánh nắng mùa thu, lá vàng vương vãi khắp ngóc ngách, mấy cành cúc trắng khẽ rung rinh, từng đóa bung nở tựa như mây trời, điểm xuyết từng mảng sáng lấp lánh trên mặt đất.

“Nhìn thì có vẻ có vấn đề, rất ít khi nói chuyện, cứ thơ thơ thẩn thẩn.”

Tề Thiên Vũ nhàn nhã nhấp ngụm cà phê, áng mắt yêu mị không rời bóng lưng bé nhỏ kia.

"Cô ấy qua bảy năm cũng thay đổi không ít, chỉ là…”

Mặc Hàn có chút nghi hoặc

“Dù nhìn có vẻ không có gì đặc biệt nhưng từ trên xuống dưới mặc toàn đồ hiệu đắt đỏ, lẽ nào là có liên quan đến tên khốn kia?”

“Sugar baby?”

Tề Thiên Vũ khẽ cau mày, chốc lại day day huyệt thái dương.

“Bỏ đi, tra rõ hẵng nói”

"Tối nay vẫn phải về ‘nhà’ một chuyến, chuẩn bị kỹ vào, đừng để ai đó thất vọng."

"Vâng."

Đồng hồ đinh đong điểm 17:09 chiều

Nắng tắt rồi, sắc trời âm u, gió thu lành lạnh quét qua rừng thông chốc chốc lại khiến người ta rợn người, hơi ẩm của đất thoang thoảng xộc vào mũi, khu biệt thự Thanh Điền chìm trong cái lành lạnh, âm u rợn người.

Khương Tranh lặng lẽ chải tóc bên cửa sổ.

Từng giọt nước li ti phảng phất qua gương mặt mềm mại.

Nàng nhẹ nhàng chạm vào tấm rèm voan trắng.

Áng mắt long lanh tựa như lưu ly ánh lên chút tâm tư mơ hồ.

"Cô ta đi rồi."- Khương Tranh lẩm bẩm.

Tề gia – hào môn ‘rực rỡ’ bên ngoài, bên trong thì mục rỗng, thối nát.

Gia chủ vốn có ba đời vợ, một đời phong lưu, ra tay tàn nhẫn, độc đoán không kiêng dè, bề ngoài “ôn nhu”, “hiền lành”, bản chất cũng là một con cáo già, làm tất cả vì tiền, xem tiền như mạng.

Người vợ cả của ông ta mất sớm, mấy năm sau con trai cả cũng theo bà mà ra đi. Nhiều năm sau, đột nhiên từ trên trời rơi xuống đứa con của người hắn ấy với người hầu.

“Tề Mặc Bảo!”

Đứa trẻ lại lịch không rõ ràng này vậy mà vẫn được đón về, trở thành “Đại Thiếu Gia” trên danh nghĩa.

Con trai thứ hai của bà cả cũng là ba của nàng ấy, một đời trở thành kẻ “vô dụng” trong mắt ông nội, cho dù làm gì cũng không được công nhận.

Nhiều năm như vậy, thứ ông “còn lại” có lẽ là nàng ta.

Sau này, người vợ thứ hai của Tề Thế Tích lại chọn ly hôn. Cháu trai bà – Tề Phong Dạ – tham vọng sâu như biển, máu lạnh, sẵn sàng chém chém gϊếŧ gϊếŧ cả máu mủ để leo lêи đỉиɦ quyền lực.

Cùng cha khác mẹ, Tề Vũ Hiên “ngốc bạch ngọt bệnh kiều”, mưa nắng thất thường,…

Một gia tộc mà mỗi bước đi đều đạp lên xá© ŧᏂịŧ, mỗi hơi thở đều nồng mùi máu, kẻ này người nọ trong nhà không ngừng đấu đá nhau, ngoài cửa đã chất chồng kẻ thù. Có lẽ kẻ nào sinh ra ở cái nhà này, tự khắc số phận gắn liền với hai chữ: máu và họa.