Chương 10: Tần Triệt

📌 THÔNG BÁO NHỎ TỪ TÁC GIẢ

✨ Nhân vật Tề Hắc Thiên (Tề An) từ nay sẽ chính thức đổi tên thành TỀ THIÊN VŨ.

👉 Các chương sau sẽ đồng bộ theo tên mới để tránh nhầm lẫn nha.

✍️ Hiện tại, tác giả đang trong quá trình:

Nhặt sạn để hoàn thiện "Tề tiểu thư và tiểu ký giả."

Song song viết một bộ truyện mới: 《Nhất Dạ Chi Maii》 🌸 (đã hoàn thành hơn một nửa).

📖 Chi tiết về nơi đăng tải 《Nhất Dạ Chi Mai》 sẽ được cập nhật tại trang "Mẫn Đông Dông"

Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành 💕

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

“Em nhớ tôi rồi phải không?”

Tề Thiên Vũ nhíu mày:

“Tần Triệt, có chuyện gì?”

Người kia lại càng nũng nịu, cợt nhả đùa bỡn:

“Lúc nào cũng lạnh lùng vậy sao? Tôi đau lòng lắm đấy. Nghe nói em sắp đi Giang Tô, hay là ta gặp nhau một chút? Tôi rất nhớ em… rất, rất nhớ.”

Nàng ta lười biếng tựa vào ghế, day day thái dương:

“Có chuyện gì thì nói thẳng.”

Bên kia im lặng vài giây, rồi bật cười khe khẽ:

“Tàn nhẫn quá, nhưng không sao, tôi thích em như thế hơn. Quyết định vậy đi, gặp ở Giang Tô.”

Tút… tút…

Mặc Hàn cau mày:

“Chị, tên điên Tần Triệt này có cần đề phòng không?”

Khóe môi Tề Thiên Vũ khẽ nhếch:

“Cứ xem lần này hắn lại muốn giở trò gì.”

Cửa gỗ kẽo cà kẽo kẹt, hương hoa bưởi thoang thoảng khắp gian nhà, nắng phủ lên mái ngói bạc phơ bạc phếch phía xa xa.

Khương Tranh nhẹ nhàng chải tóc, loay hoay một hồi, bộ quần áo được chuẩn bị lại không có túi - nàng ta bất lực thở dài.

Ánh nắng mờ mờ xuyên qua rèm ren trắng tinh, nhẹ nhàng phủ lên căn phòng mang đậm chất Âu cổ.

Cốc cốc.

Nữ hầu dè dặt gõ cửa.

"Cô Khương, đến giờ ăn sáng rồi ạ."

Khương Tranh thoáng lúng túng, chốc lại mỉm cười gượng gạo.

"Dậy rồi à?"

Tề Thiên Vũ ôn nhu nhìn nàng.

"Tối nay tôi có việc phải ra ngoài một chút, sẽ có người đưa em đi tham quan. Nếu thấy buồn chán thì đi dạo một vòng cũng được."

Chốc chốc, nàng ta khẽ ho vài cái, vành tai bất giác ửng đỏ.

"Ngoan, tối tôi về."

Dưới ánh nắng mùa thu, lá vàng rơi lả tả, mấy cành hoa sữa đung đưa theo gió, phảng phất hương thơm ngào ngạt.

Nữ giúp việc đi trước, Khương Tranh theo sau, áng mắt long lanh len lén lướt qua từng chi tiết một, hành lang dài, tường đá thô lạnh, cửa sổ cao nhìn ra rừng thông xanh rì. Nội thất gỗ mun, đồng cổ, mỗi món đều là "vô giá".

Cô giúp việc vui vẻ cười cười nói nói

"Cô Khương, đây là phòng trà, bên này là thư phòng."

"À, đây là hành lang kính dẫn ra vườn."

Khương Tranh liếc thấy một cánh cửa cũ kỹ khóa chặt, chốc lại thất thần nhìn nó.

Nàng ta chốc khựng lại, trong mắt lộ rõ sự bối rối.

"Chỗ đó không tiện vào ạ."