📌 THÔNG BÁO NHỎ TỪ TÁC GIẢ
✨ Nhân vật Tề Hắc Thiên (Tề An) từ nay sẽ chính thức đổi tên thành TỀ THIÊN VŨ.
👉 Các chương sau sẽ đồng bộ theo tên mới để tránh nhầm lẫn nha.
✍️ Hiện tại, tác giả đang trong quá trình:
Nhặt sạn để hoàn thiện "
Tề tiểu thư và tiểu ký giả."
Song song viết một bộ truyện mới: 《Nhất Dạ Chi Mai》 🌸 (đã hoàn thành được một nửa).
📖 Chi tiết về nơi đăng tải 《Nhất Dạ Chi Mai》 sẽ được cập nhật tại trang "Mẫn Đông Đông"
Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành 💕
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Mùa hạ tuổi mười sáu ấy, cô hứa rằng sau này rồi chúng ta gặp lại. Cùng du sơn ngoạn thủy, sống một cuộc đời vô lo vô lo vô nghĩ, sớm sớm chiều chiều bên nhau. Chỉ là tiếc thay…
Mưa rơi tí tách tí tách, từng giọt từng giọt tựa như châu như ngọc, long lanh lóng lánh trong không gian u ám, điểm tô bức tranh mùa thu lạnh lẽo.
Bầu trời xám xịt, căn biệt thự ‘Thanh Điền’ nơi vùng ngoại ô hẻo lánh đứng sừng sững trước gió, áng sương mờ mờ lững lờ phủ khắp Giang Thành huyền bí, lạnh lẽo.
Bó hoa hồng rực rỡ, từng cánh, từng cánh một, nổi bật kiêu kỳ giữa tiết trời giá lạnh.
Gió thu se lạnh khẽ lướt qua, mang theo hương hoa thoang thoảng rồi tan biến, hòa lẫn vào làn sương nhè nhẹ.
Tề Thiên Vũ cau mày:
“Xử lý sạch sẽ rồi chứ?”
Mặc Hàn đáp lời:
“Bàn giao tài sản xong cả rồi. Mọi thứ đều đã được sắp xếp chu đáo.”
“Chị, tiểu thiếu gia sắp trở về. Người hầu đã chuẩn bị xong xuôi, sẽ không để xảy ra bất kỳ sai sót nào.”
Tề Thiên Vũ mỉm cười xinh đẹp.
Chút ánh sáng mờ nhạt yếu ớt xuyên qua những tầng mây. Đôi mắt sâu thẳm, tựa hồ mùa thu tĩnh lặng, thoắt ẩn thoắt hiện nét cô độc đến tận xương tủy.
Mưa ngày càng nặng hạt, tiếng sấm chớp đùng đùng.
Tề Thiên Vũ khẽ nhắm mắt.
“Người đã bắt về được chưa? Tôi nhớ không lầm là đến hạn rồi.”
Đám đàn em chỉ dám lặng thinh, tên cầm đầu nãy giờ cứ úp úp mở mở bấy giờ mới sợ hãi cúi người, cứ lắp ba lắp bắp.
“Chị, tên khốn đó, hắn lại trốn mất rồi. Bọn em... đến muộn, không tóm được.”
Lời vừa thốt ra thì hắn cũng cúi đầu xuống mà run lẩy bẩy.
Tề Thiên Vũ “ồ” lên một tiếng, chốc chốc lại mỉm cười, xinh đẹp đến mê hoặc.
“Ôm tiền của Thiên Vũ này chạy trốn?”
Gã gật đầu lia lịa, cổ muốn rơi xuống tới nơi, lại e dè bảo tiếp.
“Vâng.”
Khốn kiếp.
Gã lại nói tiếp
“Tên khốn đó và người nhà hắn đều chạy cả. Lúc em đến chỉ còn duy nhất một con nhỏ mặt mũi lấm lem… mà căn nhà đó tất thảy cũng mang đi bán. Từ trong ra ngoài đều chẳng còn cái gì để lấy.”
Tề Thiên Vũ sắc mặt ngày càng khó coi.
Lời còn chưa dứt, suýt chút nữa thì bị nàng ta tức giận mà động tay động chân.
Xưa nay, chưa có kẻ nào ăn quỵt tiền của cô ta mà sống yên ổn cả.
Mặc Hàn gằn giọng:
“Vô dụng.”
Sắc mặt gã trắng bệch.
“Lão đại, lão đại, hay là chị cho em thêm một cơ hội. Nhất định sẽ nhanh chóng bắt cái tên khốn kia về đây ói tiền cho chị.”
Tề Thiên Vũ lạnh lùng nghiêng đầu, trong mắt ánh lên tia nghi hoặc. Mấy trăm triệu của nàng ta cũng không phải là rác.
Bỗng, cánh cửa bị đẩy mạnh “ầm” một tiếng.
“Chị, bên chỗ Tề Phong Dạ lại có thư gửi đến rồi!"