Chương 64

Cậu nhóc suýt chút nữa bật cười, vội vàng bỏ lại Tô Viễn Sâm để đi tiếp đón khách.

Tô Viễn Sâm đứng bên ngoài, tức giận đến mặt mày xanh mét. Nhìn thấy vị khách kia ngồi xuống bên cửa sổ, Khương Bính cũng từ phía sau đi ra, ngồi đối diện với chàng trai trẻ, không biết đang làm gì.

Thật ra chàng trai trẻ đến không phải để mua đồ ngọt, mà là để tìm kiếm sự giúp đỡ, Khương Bính vừa nghe liền vội vàng chạy ra.

Khương Bính rất nhiệt tình, rất hứng thú ngồi xuống, hoàn toàn làm ngơ Tô Viễn Sâm vẫn còn đứng bên ngoài.

Chàng trai trẻ nghi hoặc đánh giá Khương Bính, lịch sự hỏi: "Xin hỏi có phải là... Khương... Thiên Sư?"

Khương Bính lập tức gật đầu, sau đó tiện tay lấy ra một vật giống như chứng chỉ, chỉ cho chàng trai trẻ xem, nói: "Đúng vậy đúng vậy, tôi chính là Khương Thiên Sư."

Tô Viễn Sâm đứng bên ngoài nghe thấy, lông mày nhướng lên, một tiểu yêu tinh nhỏ bé mà cũng dám xưng là thiên sư? Chẳng phải là trò đùa sao?

Nhưng chứng chỉ của Khương Bính lại là thật không thể nghi ngờ, bây giờ trong giới thiên sư đã gia nhập không ít yêu quái, dù sao mọi người cũng sống ở dương gian, luôn phải kiếm miếng cơm manh áo.

Người thanh niên nhìn thoáng qua giấy chứng nhận: "Khương Thiên Sư còn trẻ quá, thật khiến tôi kinh ngạc."

"Anh tìm tôi có việc gì cần giúp sao?"

Chàng trai trẻ nói: "Là thế này, ông chủ tôi nói công ty có ma, muốn mời Khương Thiên Sư đến xem giúp. À đúng rồi, về chi phí thì dễ nói, toàn bộ nghe theo Khương Thiên Sư."

Khương Bính vung tay lên: "Tôi không thu phí đâu, giúp đỡ miễn phí, anh cho tôi biết địa chỉ đi."

Chàng trai trẻ vội vàng gật đầu, đưa cho cậu một tấm danh thϊếp: "Đây là danh thϊếp của tôi, địa chỉ làm việc ở trên đó. Nếu Khương Thiên Sư tiện, vậy thì sáng mai chín giờ, xin Khương Thiên Sư đến địa điểm này, lúc đó ông chủ của tôi cũng sẽ có mặt."

Khương Bính cầm danh thϊếp lên nhìn, lập tức nhíu mày.

Khương Bính ngập ngừng một chút, nói: "Địa chỉ này...?"

Khương Bính ngập ngừng một chút: "Địa chỉ này...?"

Chàng trai trẻ gật đầu: "Chính là địa chỉ này. Xin ngài ngày mai nhất định phải đến, nếu không..."

Chàng trai trẻ lộ vẻ khó xử, xem ra nếu Khương Bính không đi, anh ta khó báo cáo với cấp trên.

"Được rồi, tôi sẽ đến đúng giờ."

"Cảm ơn Khương Thiên Sư rất nhiều." Chàng trai trẻ nói.

Tô Viễn Sâm đứng bên ngoài tiệm bánh ngọt nửa ngày trời, Khương Bính vẫn không mềm lòng, không cho anh vào. Anh còn tưởng Khương Bính rất dễ lừa, kết quả chỉ có thể bất đắc dĩ bỏ đi, chuẩn bị ngày mai lại nghĩ cách khác.

Sáng hôm sau, Tô Viễn Sâm được tài xế đưa đến công ty, anh xuống xe sải bước đi vào cổng công ty, rất trùng hợp nhìn thấy phía trước có một bóng người.

Dáng người không cao, eo nhỏ xíu, tóc trông mềm mại, đang quay lưng lại nói chuyện với lễ tân, là Khương Bính.

Tô Viễn Sâm lập tức mấy bước lớn đi tới, bỏ lại đám vệ sĩ ở phía sau.

Tô Viễn Sâm mỉm cười nói: "Khương Bính, cậu đến rồi à? Không giận nữa chứ? Chuyện hôm qua là tôi sai, nhưng cậu nên nghe tôi giải thích một chút."

Khương Bính thậm chí không nhìn anh: "Xin lỗi, tôi không đến tìm anh, tôi đến đây làm việc."

"Làm việc?" Tô Viễn Sâm kỳ quái hỏi.

Cô lễ tân thấy Tô tiên sinh bị bẽ mặt, quả thực như phát hiện ra lục địa mới, tò mò chết đi được, nhưng lại không dám biểu hiện ra ngoài.

Lúc này cửa thang máy mở ra, một chàng trai trẻ vội vã bước ra, nói: "Khương Thiên Sư ngài đến rồi, thật đúng giờ, xin mời đi theo tôi.

Tô Viễn Sâm vừa nhìn, đây chẳng phải là chàng trai trẻ hôm qua vào tiệm bánh ngọt sao? Hóa ra là người của công ty mình? Trước đây chưa từng gặp, không biết là bộ phận nào, sớm biết là người của công ty mình, hôm qua nên nhân cơ hội nhờ anh ta giúp vào tiệm bánh ngọt mới phải.

Chàng trai trẻ rõ ràng chưa từng tiếp xúc với Tô Viễn Sâm, có lẽ là người mới đến, căn bản không nhận ra ông chủ lớn, vừa nhìn thấy Tô Viễn Sâm còn thấy khá kỳ lạ, đây chẳng phải là người đàn ông kỳ lạ hôm qua lảng vảng bên ngoài tiệm bánh ngọt sao? Chẳng lẽ theo dõi đến tận đây?