Tiểu quỷ nghiêm túc nhìn chằm chằm cửa kính, nói: "Để tôi xem là kết giới gì."
Tô Viễn Sâm chỉ thấy tiểu quỷ sờ soạng trên cửa ra vẻ lắm, sau đó vẻ mặt kinh ngạc nhìn chằm chằm mình.
"Sao thế?"
Tiểu quỷ nói: "Là kết giới do Bính Bính đặt, trên đó viết Tô Viễn Sâm và thú cưng không được vào."
"Cái gì?" Tô Viễn Sâm nghi ngờ lỗ tai mình có vấn đề.
"Anh xem này, trên đó viết đó, tôi không nói linh tinh đâu."
Tô Viễn Sâm cái gì cũng không nhìn thấy, nhưng đã tức đến muốn chết rồi.
Buổi trưa hắn ta không đuổi kịp Khương Bính, nghĩ bụng Khương Bính giận dai thật, dứt khoát đợi đến tối lại đến tiệm bánh ngọt một chuyến, lâu như vậy rồi, chắc Khương Bính cũng hết giận rồi.
Nhưng ai ngờ, đến tiệm bánh ngọt thì bị đuổi thẳng cổ không nói, còn bị mắng nữa!
Tô Viễn Sâm hít sâu một hơi, thái vẫn độ tốt, giữ nụ cười, nói: "Tôi đến để xin lỗi, cậu gọi Khương Bính ra đây, được không?"
"Xin lỗi?" Tiểu quỷ nghi ngờ nhìn anh ta: "Thì ra anh đã làm chuyện có lỗi với Bính Bính à, anh đã làm gì?"
"Chuyện này..." Tô Viễn Sâm cảm thấy chuyện xấu hổ tốt nhất là đừng nói với tiểu quỷ, bởi vì tiểu quỷ có vẻ mặt như chỉ sợ thiên hạ không loạn.
Tiểu quỷ đột nhiên "ồ!" một tiếng, nói: "Chẳng lẽ anh lén lút sau lưng Bính Bính có người phụ nữ khác rồi?"
"Cái gì?" Tô Viễn Sâm thực sự nghi ngờ lỗ tai mình có vấn đề, sao hoàn toàn không hiểu gì cả.
Tiểu quỷ chỉ vào chiếc tivi treo trên tường trong tiệm bánh ngọt, trên đó đang chiếu một bộ phim truyền hình Hàn Quốc rất cũ, nữ chính đang cãi nhau giận dỗi với nam chính.
"Trên tivi đều diễn như vậy mà."
Tô Viễn Sâm: “…”
Lúc này, có một người đàn ông trẻ tuổi đi về phía tiệm bánh ngọt, trông có vẻ là khách hàng muốn vào tiệm.
Tô Viễn Sâm dứt khoát tránh sang một bên, chuẩn bị đợi người đàn ông kia đẩy cửa ra một khắc, mình cũng theo vào.
Người đàn ông vừa giơ tay lên đã dễ dàng đẩy cửa ra, tự nhiên bước vào tiệm bánh ngọt. Tô Viễn Sâm vội nghiêng người, muốn nhanh chóng theo sát một bước.
"Ầm!"
Tô Viễn Sâm lập tức che mũi của mình, sống mũi cao thẳng trong nháy mắt đỏ ửng, đau nhức đến suýt nữa chảy cả nước mắt sinh lý.
Tô Viễn Sâm thề, trong ba mươi năm cuộc đời mình, chưa bao giờ chật vật đến thế.
Người đàn ông vừa vào nghe thấy tiếng động, còn quay đầu lại nhìn thoáng qua.
Tô Viễn Sâm đành phải giả vờ như không có chuyện gì, cố gắng giữ vẻ cao thượng.