"Đó là tôi..."
"Tôi không cẩn thận."
Tô Viễn Sâm nâng cằm, nhìn thứ trong hố đất nhỏ, hỏi: "Đó là hắc ngọc sao? Thật sự tìm thấy rồi?"
Tô Viễn Sâm ngồi xổm xuống, đưa tay nhặt miếng hắc ngọc kia, Khương Bính vội vàng hét lớn: "Không được chạm, cẩn thận!"
Tô Viễn Sâm: “…”
Tô Viễn Sâm đã nhanh tay nhặt miếng hắc ngọc lên, cầm lên một cách bình thường, có chút ghét bỏ nói: "Tại sao không được chạm?"
"Bởi vì trên người tôi có lời nguyền mà!" Tiểu quỷ ở bên cạnh tự nhiên đáp lời.
Tô Viễn Sâm đang ghét bỏ nhìn miếng trong tay, đột nhiên nghe thấy một giọng nói thiếu niên xa lạ, vội vàng quay đầu lại nhìn, lần này có chút ngây người.
Tô Viễn Sâm đột nhiên phát hiện bên cạnh có thêm một người, hơn nữa thật sự là quỷ, người kia cùng mình giống nhau như đúc, mặc một bộ vest cao cấp, kiểu tóc và đồng hồ cũng giống nhau. Chỉ là bộ vest của đối phương dính đầy đất cát, trên người còn bị trói dây thừng.
"Ồ?" Khương Bính ngạc nhiên nói: "Tô tiên sinh, sao anh có thể nhìn thấy cậu ta rồi?"
Cậu ta...
Tô Viễn Sâm rất muốn hỏi, "mình" thừa ra này là ai.
Tiểu quỷ cười nói: "Tôi là ngọc hồn đó, anh ta cầm lấy bản thể của tôi, tự nhiên có thể nhìn thấy tôi."
Khương Bính vội vàng nhiệt tình giới thiệu với Tô Viễn Sâm: "Đây là ngọc hồn của Hắc Ngọc, tiểu quỷ vừa hù dọa tôi đó.”
Tô Viễn Sâm, người luôn bình tĩnh xử lý mọi việc hơn hai mươi năm, lần đầu tiên đầu óc choáng váng.
Trước đó mới nói muốn nhìn thấy quỷ, chưa được mấy tiếng đồng hồ đã thành sự thật rồi? Tiến độ này có phải quá nhanh không?
Hơn nữa...
Tô Viễn Sâm chỉ vào "mình" khác, hỏi Khương Bính nói: "Vừa rồi cậu bị mặt của cậu ta dọa thành như vậy sao?"
Tô Viễn Sâm rất không thể tin, mặt mình không đến mức xấu xí như vậy chứ?
"Không phải, cậu ta vừa rồi không phải như vậy."
“Có muốn tôi biến về cho anh xem không? Tiểu Quỷ săn sóc nói
"Đừng!" Khương Bính không đợi Tô Viễn Sâm mở miệng, đã lớn tiếng từ chối rồi, thật sự quá đáng sợ.
Khương Bính vội vàng nói: "Đừng, đừng biến về. Cậu... cậu vừa rồi nói lời nguyền gì? Là có ý gì?"
Tiểu quỷ hưng phấn nói: "Tôi bị một người phong ấn ở đây, đã rất nhiều rất nhiều năm rồi, đếm cũng không hết. Hắn ta hạ lời nguyền, khiến tôi không được tự ý rời đi, hơn nữa người khác cũng không thể mang tôi đi. May mắn thay, hôm nay tôi cuối cùng cũng tự do rồi!"
"Khó trách." Khương Bính bừng tỉnh: "Khó trách vừa rồi một xẻng đi xuống suýt nữa mất nửa cái mạng, hóa ra là có lời nguyền bảo vệ. Khoan đã, không đúng nha, vậy cậu..."