Lão cung chủ nói: "Nếu là lời đồn, vậy tự nhiên không đáng tin. Chỉ bất quá, lời này chính là từ môn nhân quý phái lưu truyền ra."
Lão nhìn quanh bốn phía, tiếp tục nói: "Chư vị nên biết, đệ tử các phái âm thầm giao hảo, cũng là chuyện thường, khó tránh khỏi có chút lời đồn nhảm vào tai. Chỉ riêng chuyện Thẩm Phong Chủ cố ý chèn ép đệ tử dưới tọa đã không gánh nổi ‘phẩm hạnh cao khiết’."
Nhạc Thanh Nguyên nghiêm túc nói: "Nếu đã biết là lời đồn nhảm, nói nhiều vô ích. Sư đệ xưa nay không thích hỏi han ân cần với đệ tử, nhưng nói chèn ép, cũng không khỏi quá mức."
Tần Uyển Ước bỗng nhiên tiến lên nói: "Tiểu nữ cả gan hỏi một câu, Nhạc chưởng môn, ra lệnh cho một thiếu niên mười mấy tuổi, đối mặt nghênh chiến với ma tộc trưởng lão có công lực trăm năm, mặc khải giáp đầy gai độc, đây có tính là chèn ép hay không?"
Vẻ mặt nàng tức giận, đã sớm nhịn không được vì người trong lòng mà bất bình.
Nghe vậy, Thẩm Thanh Thu không mặn không nhạt nói: "Cái này có tính hay không, ta không biết. Nhưng ta biết, nếu như một sư phụ ở trước độc giáp kia, đem đồ đệ đánh ra ngoài, chính mình chắn cho hắn, cái này ước chừng không thể tính là chèn ép. Ngươi nghĩ sao, Lạc Băng Hà?"
Đột nhiên nghe được cái tên này, ở đây rất nhiều tu sĩ vô cùng kinh ngạc. Thương Khung Sơn phái càng là kinh hãi. Nguyên bản nhìn thấy khuôn mặt bên cạnh lão cung chủ Huyễn Hoa chỉ là hoài nghi, tỷ như Tề Thanh Thê, hiện tại cũng khϊếp sợ.
Trong đám người, Lạc Băng Hà chăm chú nhìn Thẩm Thanh Thu, ánh mắt bình tĩnh lại. Hắn nhìn thấy Thẩm Thanh Thu nghiêng đầu, mở chiết phiến, từ khi gặp lại tới nay, lần đầu tiên nở nụ cười với mình, chỉ là trong nụ cười này mang theo trào phúng.
Hắn biết rằng hắn đã bị hiểu lầm một lần nữa. Đau lòng, nhưng nghĩ đến sư tôn đã từng liều mình cứu hắn, trong lòng lại xẹt qua một tia ấm áp, hắn chậm rãi nói: "Sư tôn lấy thân che chở, đệ tử cả đời không quên."
Tề Thanh Thê không thể tin nói: "Thật sự là ngươi? Thẩm Thanh Thu, không phải ngươi nói hắn đã chết sao?" Nàng lại nhìn Lạc Băng Hà: "Nếu còn sống, vì sao không trở về Thanh Tĩnh Phong? Ngươi có biết hay không, sư tôn ngươi bởi vì ngươi mà thất..."
Câu “thất hồn lạc phách” còn chưa nói xong, Thẩm Thanh Thu đột nhiên ho khan dữ dội đến nỗi Tề Thanh Thê không thể không dừng lại để trừng y.
Lạc Băng Hà nhìn về phía Thẩm Thanh Thu.
Lão cung chủ âm dương quái khí: "Chính là điểm này, khiến người ta suy nghĩ không thông. Vì sao rõ ràng không chết, lại nhất định phải nói đã chết? Mà vì sao rõ ràng có thể trở về, lại không muốn trở về?"
Thẩm Thanh Thu lãnh đạm nói: "Hắn không muốn trở về, ta cũng không có biện pháp. Đi hay ở tuỳ hắn. Nếu cung chủ muốn nói cái gì, xin cứ nói thẳng."
Lão cung chủ cười cười: "Ta muốn nói cái gì, Thẩm phong chủ trong lòng rõ ràng, ở đây phàm là tâm tư thanh minh, cũng đều có thể lĩnh hội. Những ma tộc này tất nhiên nên bị liệt hỏa đốt cháy, nhưng nếu có người đứng sau màn sai khiến, giúp đỡ, cũng tuyệt đối không nên buông tha. Vô luận như thế nào, cũng phải cho cả Kim Lan thành một cái công đạo."
Một câu nói này, khơi dậy lửa hận trong lòng những người sống sót ở Kim Lan thành, vừa mới vượt qua một hồi đại tai, giờ phút này tâm tình sợ hãi phẫn nộ, lúc này không ít người kêu gào la hét.
Lạc Băng Hà lạnh lùng nói: "Sư tôn ghét ác như thù, đối với ma tộc chỉ hận không thể tận tay diệt trừ, sao có thể cấu kết?"
Thẩm Thanh Thu ghé mắt chăm chú nhìn hắn: "Lạc Băng Hà, ngươi bây giờ đến tột cùng là đệ tử Thanh Tĩnh Phong ta, hay là môn nhân của Huyễn Hoa Cung?"
Lão cung chủ cười lạnh: "Chuyện tới nước này, Thẩm phong chủ lại chịu nhận đồ đệ?"
"Ta chưa từng đuổi hắn ra khỏi sư môn, hắn nếu còn chịu gọi ta một tiếng sư tôn, chắc là nguyện ý thừa nhận."
Nghe được những lời này, ánh mắt Lạc Băng Hà chớp động, rốt cục ấm áp hơn một chút.
Nhất thời, hai đại trận doanh đối lập rõ ràng, trong không khí phảng phất có tia lửa va chạm, giương cung bạt kiếm.
Về phần người Tát Chủng ngay từ đầu dẫn đến cuộc chiến tranh này, ngược lại bị lãng quên ở một bên, không ai quan tâm nên xử trí như thế nào.
Bỗng nhiên, có giọng nữ nhân kiều mỵ nói: "Thẩm Cửu? Ngươi là Thẩm Cửu?"
Mí mắt Thẩm Thanh Thu giật giật.
Lạc Băng Hà nhìn người phía trước.
Nhìn qua bất quá chỉ ba mươi tuổi, tuy rằng không phải giống như Tần Uyển Ước thiếu nữ trẻ trung, nhưng khuôn mặt nõn nà như ngọc lan, trang điểm diễm lệ, cộng thêm vóc người thon thả đầy đặn, tư sắc thật sự không tầm thường.
Nàng hoành kiếm trước ngược, bày ra tư thế cùng lắm gϊếŧ Thẩm Thanh Thu rồi tự sát: "Ta hỏi ngươi đó! Sao ngươi không dám nhìn ta?"
Lập tức buồn bã: "Ta liền nói, trách không được, trách không được ta tìm rất nhiều năm, cũng chưa từng thấy qua ngươi. Thì ra, thì ra ngươi đã sớm bay lên cành cao, trở thành chủ nhân Thanh Tĩnh Phong cao cao tại thượng. Ha ha, thật nực cười."
Thẩm Thanh Thu vẻ mặt lạnh nhạt.
Mọi người xì xào bàn tán. Nhạc Thanh Nguyên thấp giọng nói: "Thanh Thu, vị cô nương này cùng đệ có phải là cố nhân không?"
Người phụ nữ buồn rầu: "Cố nhân? Há chỉ là cố nhân... Ta cùng nam nhân ra vẻ đạo mạo này, thuở nhỏ thanh mai trúc mã*... Ta là thê tử của hắn!"
*青 梅 竹 马: đại khái chỉ những cặp đôi thân thiết từ khi còn nhỏ, lấy ý từ những câu thơ đầu bài Trường can hành kỳ 1 của nhà thơ Lý Bạch:Thϊếp phát sơ phú ngạchChiết hoa môn tiền kịchLang kỵ trúc mã laiNhiễu sàng lộng thanh mai.Dịch nghĩa:Tóc em vừa xoã ngang tránBẻ hoa trước cửa nhà chơiChàng cưỡi ngựa tre lạiChạy quanh sàn giếng nghịch ném quả mơ xanh.Lạc Băng Hà nội tâm chấn động, lông mày điên cuồng nhíu.
Thượng Thanh Hoa kinh ngạc nói: "À? Lời này có thật không? Sao chưa bao giờ nghe Thẩm sư huynh nhắc tới?"
Từ khi nữ nhân này đi ra, Thẩm Thanh Thu vẫn không có phản ứng gì, lúc này nghe được lời của Thượng Thanh Hoa, lại đột nhiên chuyển hướng về phía hắn, lộ ra nụ cười không chút chân thành, tựa như oán hận.
Nữ nhân cười lạnh nói: "Y là cầm thú đội lốt người, cặn bã đê tiện, tự nhiên không dám nhắc tới chuyện xưa."
Vô Trần đại sư cùng Thương Khung Sơn ba người ở chung một đoạn thời gian, được Thẩm Thanh Thu chiếu cố rất nhiều, đối với y rất có hảo cảm, vừa rồi Thương Khung Sơn cùng Huyễn Hoa Cung tranh chấp, không thể chen vào, lúc này mở miệng nói: "A Di Đà Phật, vị nữ thí chủ này nếu có lời gì, có thể nói thật kỹ, nói thấu triệt một lần, một mực chỉ trích, lại không thể khiến người ta tin phục."
Nữ nhân giờ phút này nghiễm nhiên trở thành tiêu điểm chú ý của mọi người, gương mặt kích động của nàng ửng hồng, ưỡn ngực, lớn tiếng nói: "Lời Thu Hải Đường ta nói, nếu có nửa câu giả dối, sẽ bị ma tộc vạn tiễn xuyên tâm, chết không toàn thây!"
Nàng chỉ thẳng vào Thẩm Thanh Thu, lửa giận trong mắt quay cuồng: "Người này hiện tại là Thanh Tĩnh Phong phong chủ của Thương Khung Sơn Thẩm Thanh Thu, thanh danh vang xa bốn bể Tu Nhã Kiếm. Nhưng mấy ai biết được, y từng là thứ gì!"
Nàng nói chuyện khó nghe, Lạc Băng Hà nhướng mày, Tề Thanh Thê liễu mi dựng thẳng: "Chú ý cách dùng từ của ngươi!"
Thu Hải Đường chỉ là một đường chủ của một môn phái nho nhỏ, bị một trong những thủ lĩnh đại phái hào môn như Thương Khung Sơn trách cứ, sợ tới mức lùi lại một bước.
Lão cung chủ chậm rãi nói: "Tề Phong chủ cần gì phải tức giận, để cho vị cô nương này nói tiếp, không thể chặn miệng người ta như thế được."
Thu Hải Đường cắn răng, hận ý trong mắt che đi nỗi sợ hãi, thanh âm lại cao lên: "Lúc y mười hai tuổi, bất quá chỉ là một tiểu nô nhà ta mua từ trong tay bọn buôn người bên ngoài, bởi vì là người thứ chín, gọi là Tiểu Cửu, cha mẹ ta thấy y bị bọn buôn người ngược đãi, rất đáng thương, liền mang về nhà, dạy y học chữ, để y được ăn mặc tử tế, no ấm không lo. Huynh trưởng ta cũng đối xử với y cực kỳ thân hậu, lớn đến mười lăm tuổi, cha mẹ qua đời, ca ca ta làm chủ, bỏ nô tịch cho y, còn nhận làm nghĩa đệ. Mà ta, bởi vì cùng y lớn lên, bị y lừa gạt... Lại thật sự cho rằng... Chúng ta là lưỡng tình tương duyệt... Vì vậy, chúng ta đã đính ước."
Trong mắt Thẩm Thanh Thu hiện lên vẻ mệt mỏi.
Trong mắt nàng nổi lên ánh nước: "Huynh trưởng ta mười chín tuổi, trong thành có một gã tu sĩ vân du, nhìn trúng nơi này linh khí dồi dào, ở cửa thành thiết lập một pháp đàn, thanh niên nam nữ dưới mười tám tuổi đều có thể đi thí linh, hắn muốn chọn một người có thiên tư xuất chúng thu làm đệ tử. Tu sĩ kia thân mang tiên thuật, người trong thành đều thán phục, Thẩm Cửu cũng đi thử linh đàn, y tư chất không tệ, bị tu sĩ kia nhắm trúng, vui vẻ chạy trở về, muốn rời khỏi nhà ta."
"Đại ca ta chắc chắn không đồng ý. Ở trong mắt ca ca, chuyện tu tiên, hoàn toàn là xa vời, huống hồ y đã có hôn ước, sao có thể bỗng nhiên bỏ nhà đi? Y cùng ca ca ta cãi nhau một trận, lúc ấy buồn bực không vui, chúng ta chỉ cho là nhất thời nghĩ không thông, chờ suy nghĩ rõ ràng, tự nhiên liền tiếp nhận."
Sắc mặt nàng đột nhiên biến đổi: "Ai biết được, ngay đêm đó, y hung tướng lộ ra, cư nhiên phát điên, đem ca ca ta cùng mấy tên gia phó gϊếŧ chết, hoành thi đầy phủ, suốt đêm theo tu sĩ kia chạy trốn ra khỏi thành! Nhà ta trải qua biến cố này, ta là một nữ tử yếu đuối, vô lực chống đỡ, đại gia nghiệp cứ như vậy tan rã."
"Ta khổ sở tìm cừu nhân này bao nhiêu năm, vẫn không có tung tích. Năm đó tu sĩ thu y làm đồ đệ kia, sớm đã chết thê thảm, về sau càng là chặt đứt manh mối... Nếu như không phải hôm nay đến Kim Lan thành một chuyến, chỉ sợ cả đời này ta cũng không biết, tiểu nhân vong ân phụ nghĩa này, cư nhiên một đường bò lên trên, bò tới thiên hạ đệ nhất đại phái! Mặc dù y đã rất khác so với trước đây... Nhưng khuôn mặt này, khuôn mặt này cho dù hóa thành tro ta cũng tuyệt đối sẽ không nhận sai! Tên tu sĩ y đi theo ta cũng không sợ nói ra tên, chính là cái tên ở trên bảng truy nã treo mấy năm, trên tay mạng người vô số, Vô Yếm Tử!"
Vô Yếm Tử này có thể nói là hung thủ vô số vụ án khét tiếng, đột nhiên phát hiện ra một trong thập nhị phong chủ lại là đồ đệ của hắn, không khỏi khiến mọi người sợ hãi, thổn thức, hít thở không thông.
Trong lòng mọi người đều có suy nghĩ riêng, Lạc Băng Hà lại trầm mặc, mặc kệ sự thật năm đó đến tột cùng như thế nào, nhưng hôm nay sư tôn trước bị người Tát Chủng chỉ đích danh, sau đó bị Huyễn Hoa Cung cáo buộc, hiện tại lời nói của Thu Hải Đường hoàn toàn làm cho sư tôn trở thành tiểu nhân phẩm hạnh bất chính.
Tàn sát đệ tử, cấu kết ma tộc, vong ân bội nghĩa, trùng hợp lại hoàn mỹ chồng lên nhau. Có người cố ý làm cho sư tôn thân bại danh liệt, thậm chí là chết.
Trong mắt hắn lóe ra hàn quang.