Nó trợn mắt nhìn chằm chằm mọi người, dưới cổ không biết từ đâu lộ ra tám chân nhện vừa mảnh vừa dài, khớp xương rõ ràng, mọc đầy gai ngược, nhảy lên!
Một người cách nó gần nhất không kịp tránh né, bị nó nhảy lên đầu, điên cuồng kêu to, rút kiếm ra chém lung tung, người bên ngoài vội vàng né tránh. Lạc Băng Hà không dám xuất kiếm, vạn nhất đâm nhầm, hậu quả không thể tưởng tượng nổi.
Vật đáng sợ như vậy ở trên đầu mình bò tới bò lui quả thực khủng bố đến hít thở không thông, người nọ tuyệt vọng đến cực điểm, đầu kiếm xoay, đâm vào đầu mình. Nhưng còn chưa giơ tay lên, tám cái chân nhện gầy gò đã tìm đúng vị trí, hướng về phía huyệt thái dương của hắn mạnh mẽ cắm vào!
Người nọ lập tức cứng ngắc thân thể, ngay cả đầu lưỡi cũng giống như thắt nút, một câu cũng kêu không ra. Chân nhện càng cắm càng sâu, hắn co giật không ngừng.
Tiếng của đầu óc bị hút không dứt bên tai, dưới thái dương chảy ra một đường nước sền sệt màu đỏ, vàng, trắng, tản ra mùi khiến người ta buồn nôn.
Một lát sau, tám chân nhện rút ra, trên lông chân còn dính một khối chất lỏng màu đỏ vàng, huyệt thái dương máu thịt mơ hồ, khoang sọ đã bị hút sạch. Mọi người cả người nổi da gà trận trận, ánh mắt kinh hãi.
Các nữ đệ tử phản ứng lại thét chói tai.
Cảnh tượng kinh người đến cực điểm, ngay cả Lạc Băng Hà cũng nhất thời không kịp phản ứng. Con quái vật đầu nhện kia hút no tủy não, bò tới bò lui trên thi thể, trong miệng phát ra tiếng gào thét thê lương, phảng phất như đứa bé khóc.
Đúng lúc này, một đạo quang tiễn ngưng tụ từ linh lực xuyên qua cái miệng đang phát ra tiếng khóc, đem thứ này đánh cho tan xác!
Trong sự yên tĩnh đột ngột cùng ánh mắt mờ mịt của mọi người, Thẩm Thanh Thu xoa xoa lỗ tai bị nó kêu đến hơi đau nhức, chậm rãi chỉnh lại tay áo, từ trong bóng tối đi ra. Chiết phiến mở ra, sâu kín nói: "Ồn ào chết được!"
"Sư tôn!" Chợt thấy Thẩm Thanh Thu, Lạc Băng Hà kinh hỉ nói.
Từ lúc bắt đầu rối loạn, hắn đã biết lấy tính tình của sư tôn, tất nhiên sẽ lo lắng, phải tự mình vào cốc cứu bọn họ. Thẩm Thanh Thu phiêu nhiên đứng yên, thấy mấy đệ tử đều vây quanh, hỏi: "Có ai bị thương không?"
Lạc Băng Hà nói: "Ngoại trừ ở bên dòng suối... Mấy vị sư muội cùng sư đệ bị hút tủy mà chết, trước mắt tạm thời không có tổn hại."
Thẩm Thanh Thu "A" một tiếng: "Ngươi vất vả rồi."
Lạc Băng Hà mỉm cười, ánh mắt cực sáng: "Đó là trách nhiệm của đệ tử."
Chúng đệ tử thấy tiền bối cao nhân đến cứu giúp, mỗi người đều giống như gặp mẹ ruột, thiếu chút nữa ôm đùi y cất tiếng khóc lớn.
Thẩm Thanh Thu nói: "Các ngươi không cần kinh hoảng. Các trưởng bối đều đã biết tình huống bên trong, đã có rất nhiều tiền bối chạy tới kết giới trợ giúp. Các ngươi chỉ cần bảo vệ tốt chính mình, không cần bao lâu là có thể gϊếŧ ra trùng vây."
Câu nói này của y phảng phất như định tâm đại hoàn đan, khiến một đám thiếu niên thiếu nữ lục thần vô chủ bình tĩnh lại.
Lạc Băng Hà nói: "Sư tôn, vừa rồi đến tột cùng là cái gì?"
Thẩm Thanh Thu nói: "Cũng khó trách ngươi chưa từng thấy qua, thứ này gọi là Quỷ Đầu Nhện. Tính nóng nảy, khuôn mặt dữ tợn, có thể giả tiếng khóc của trẻ sơ sinh, dùng để dụ con mồi tới gần. Một khi con mồi tới gần, sẽ vững vàng hút lấy thiên linh của con mồi, tám chân vô cùng bén nhọn, có thể trực tiếp đâm xuyên qua hộp sọ, hút tủy não vật sống."
Lạc Băng Hà nghe sư tôn nói vô cùng chi tiết, kính nể nói: "Ma giới lại có sinh vật tà ác như vậy, đệ tử quả thực chưa từng nghe qua."
Tần Uyển Ước ở một bên nhìn chăm chú hai người, nàng phát hiện từ khi Lạc sư huynh gặp được Thẩm tiền bối, sự trầm ổn lúc nãy dường như biến mất, thêm vào không ít nhanh nhẹn cùng hoạt bát.
Thẩm Thanh Thu mỉm cười: "Thứ này là đặc sản ma tộc, không thích ứng với nhân giới thủy thổ, đã nhiều năm không ai gặp, điển tịch bình thường tự nhiên ít ghi chép. Lần sau gặp lại, hãy nhớ đánh thẳng vào thái dương. Vừa rồi một con này chỉ là nhện đực, may mắn không gặp con nhện cái, nếu không càng đáng sợ..."
Hai người còn chưa nói vài câu, lá cây trên đỉnh đầu mọi người truyền đến tiếng xào xạc quái dị.
Hai cái đầu treo trên tơ nhện trắng, từ trong cây xuất hiện!
Sắc mặt Thẩm Thanh Thu đại biến, chiết phiến trong tay mở ra, quạt ra một đạo cương phong, trong nháy mắt chặt đứt hơn mười sợi tơ nhện, đám quỷ đầu nhện giống như quả chín, đồng loạt rụng xuống đất.
Thẩm Thanh Thu quát: "Đi!"
Lạc Băng Hà lưu loát đáp một tiếng. Thẩm Thanh Thu thừa dịp đám nhện ngã đến đầu óc choáng váng, cũng rời đi.
Thẩm Thanh Thu mở đường phía trước, Lạc Băng Hà bọc hậu, ở giữa kẹp đội ngũ cồng kềnh, hai đầu lại gϊếŧ đến tinh phong huyết vũ. Đám quỷ này hành động nhanh nhẹn, lực bật cực mạnh, ở giữa không trung bay tới nhảy lui, linh lưu bị thầy trò đánh loạn thành sàng.
Một khi biết cách ứng phó, Lạc Băng Hà như có thần trợ, quả thực nhắm mắt lại cũng có thể một lần xuyên thủng hai con trở lên, đỉnh đầu mọi người một màn tinh phong huyết vũ, kêu rên quái dị.
Cho dù như thế, nhưng số lượng quá nhiều, thời gian dài vẫn khó đối phó. Lạc Băng Hà đang lo lắng kỳ độc chết tiệt của sư tôn phát tác khi nào, liền thấy sư tôn chậm lại, vội vàng chuyển pháp lực thành tác động vật lý, chiết phiến lật một cái, đem con quỷ đầu nhện đang bay về phía y cắt ngang thành hai nửa.
Lạc Băng Hà nói: "Sư tôn?"
Thẩm Thanh Thu: "Không có gì."
Lạc Băng Hà còn đang chờ y nói chuyện nữa, đã thấy đám Quỷ Đầu Nhện đột nhiên gào thét lui về phía sau, phảng phất như gặp phải ngăn cách vô hình, không dám tiếp tục đi tiếp, lui thẳng vào bụi cây, biến mất.
Tần Uyển Ước một mặt thở hồng hộc, một mặt nghi hoặc: "Thẩm tiền bối, vì sao đến nơi này, những ma vật kia không dám đi tới nữa?"
Thẩm Thanh Thu cao thâm khó lường nói: "Các ngươi đã quên, trong Tuyệt Địa Cốc, có một số dị chủng kỳ hoa gì sao?"
Tần Uyển Ước thật đúng là không biết Tuyệt Địa Cốc mọc ra hoa gì. Lạc Băng Hà thoáng cái liền nói ra: "Thiên Diệp Tịnh Tuyết Liên Hoa!"
Thẩm Thanh Thu từ từ lắc quạt: "Không sai, chính là Thiên Diệp Tịnh Tuyết Liên Hoa. Loài hoa này sinh trưởng ở sâu trong Tuyệt Địa Cốc, đã ngàn năm, linh khí phi phàm, là khắc tinh trời sinh của các loài ma giới. Xung quanh nó tự nhiên hình thành bình phong bức lui ma vật. Cho nên, chỉ cần ở trong phạm vi của nó, sẽ không bị quá nhiều ma vật xâm nhập."
Trong mắt Lạc Băng Hà bỗng nhiên dấy lên một cụm tinh hỏa, màu sắc khác thường mơ hồ chớp động: "Trời sinh là khắc tinh của sinh vật ma giới?"
"Không sai."
"Sư tôn, gốc Thiên Diệp Tịnh Tuyết Liên Hoa này, có thể giải trừ kỳ độc ma giới không?"
Thẩm Thanh Thu ngay lập tức hiểu ý hắn: "Trước tiên ứng phó nguy cơ trước mắt đã."
Lạc Băng Hà cũng không chịu buông tha: "Thỉnh sư tôn nói cho đệ tử biết."
Thẩm Thanh Thu lắc đầu thở dài: "Không thể."
Lạc Băng Hà cố chấp nói: "Chẳng lẽ sư tôn đã thử qua? Không thử một lần, làm sao biết được? Đệ tử biết sư tôn không muốn ta mạo hiểm, nhưng nếu như không mạo hiểm như vậy, đệ tử vĩnh viễn cũng không thể an tâm!"
Thẩm Thanh Thu từ trước đến nay đối đãi với hắn ôn hòa, lần này lại lạnh mặt: "Có phải vi sư bình thường đối với ngươi quá mức dung túng, để cho ngươi tưởng rằng vào thời điểm này cũng có thể mặc ngươi hồ nháo hay không?"
Lạc Băng Hà sửng sốt, nhiều năm như vậy, sư tôn chưa bao giờ nói nặng với mình câu nào. Khϊếp sợ, nhưng ánh mắt vẫn quật cường như cũ, Chính Dương cũng không trở về, rõ ràng không có ý tứ nhượng bộ.
Đang lúc hai thầy trò giằng co, một người từ trong cánh rừng bên cạnh đi qua, phía sau còn mang theo một đám đệ tử chật vật, hẳn đã trải qua một phen đẫm máu chiến đấu.
Ánh mắt Thẩm Thanh Thu cảnh giác nhìn về phía người tới, người tới tướng mạo dịu dàng tuấn lãng, chỉ là trong lời nói cử chỉ, luôn làm cho người ta cảm thấy một cỗ khí tức nịnh nọt, chính là An Định Phong phong chủ Thượng Thanh Hoa.
Hắn đem bội kiếm lưu chuyển ánh sáng cắm trở lại vỏ: "Thì ra là Thẩm sư huynh, nếu đã cùng các ngươi hội hợp, vậy ta liền yên tâm."
Thẩm Thanh Thu thái độ khác thường, ngữ điệu lãnh đạm: "Thượng sư đệ, trên đường tới đây, có thấy qua ma vật cỡ lớn nào không?"
Thượng Thanh Hoa sửng sốt: "Ma vật cỡ lớn? Cái này, ngược lại không có."
Nghe vậy, Thẩm Thanh Thu nhìn lướt qua Lạc Băng Hà.
Lạc Băng Hà nhìn sư tôn, trầm mặc không nói, níu kéo không buông chuyện hái hoa giải độc, trong ánh mắt bướng bỉnh còn mang theo một chút ủy khuất.
Thượng Thanh Hoa đau đớn nói: "Lúc ta tới đây dọc theo đường đi đã tổn hại không ít đệ tử các phái, những người này đều là trụ cột tương lai của tu chân giới a. Người thả những ma vật này tiến vào thật sự ác độc vô sỉ, đê tiện hạ lưu!"
Đúng lúc này, một trận động đất không hề báo trước!
Mọi người ngã trái ngã phải, đều sợ hãi không biết làm sao. Thẩm Thanh Thu thì đồng tử đột nhiên co rụt lại.
Như thể trận chấn động muốn nghiền nát sơn hà, mặt đất xuất hiện một vết nứt thật lớn, sau đó càng ngày càng rộng, giống như có thứ gì đó muốn đi ra.
Vực thẳm Vô Gian đã mở.
Vô Gian, là không gian nơi nhân giới cùng ma giới giao nhau. Là một không gian chuyển tiếp, Vô Gian thâm uyên tràn ngập nguy hiểm, khắp nơi đều là không gian vặn vẹo, xoáy nước, liệt hỏa, nham thạch nóng chảy.
Các đệ tử ở đây một đường gϊếŧ tới, nguyên bản tiêu hao quá lớn, cường chấn qua đi, lúc này đã ngã xuống hơn phân nửa, còn lại miễn cưỡng còn có thể đứng, chỉ có Thẩm Thanh Thu, Lạc Băng Hà, Thượng Thanh Hoa ba người.
Vô Gian nếu bị mở ra, liền nói rõ, nhất định có đồ vật ma tộc từ bên kia đi qua.
Ba người nín thở ngưng thần, thập phần cảnh giác.
Trong bóng tối, một thân ảnh nam tử cao lớn chậm rãi đi ra.
Thẩm Thanh Thu đột nhiên liếc xéo Thượng Thanh Hoa.
Chỉ nhìn gương mặt lạnh lùng như băng sương cùng khí chất cự tuyệt người khác ngàn dặm, Lạc Băng Hà liền biết hắn là ai: Mạc Bắc Quân.
Mạc Bắc Quân là ma tộc thuần huyết, toàn bộ ma giới Bắc cương đều là địa bàn của hắn. Ma quân xuất quỷ nhập thần, đặc biệt thích độc hành (hành động một mình).
Thượng Thanh Hoa tiến lên một bước, quát hỏi: "Các hạ là người phương nào? Tại sao lại xuất hiện ở đây?"
Mạc Bắc Quân hơi nghiêng đầu, đường nét tuấn lãng phân nửa chìm trong bóng tối, làm cho lòng người sinh hàn ý. Hắn chỉ nhấc ngón tay lên, Thượng Thanh Hoa đã bị một cỗ mãnh lực nhấc bổng lên không trung, đυ.ng gãy một gốc cây cổ thụ, máu tươi trong miệng điên cuồng trào ra, hôn mê bất tỉnh.
Thẩm Thanh Thu chắn trên đường Mạc Bắc Quân đi, hoành kiếm phía trước, thản nhiên nói: "Ma tộc?"
Một bóng trắng hiện lên, Lạc Băng Hà không nói một lời, chắn trước người Thẩm Thanh Thu.
"Băng Hà, lui ra."
Lạc Băng Hà không trả lời, cũng không rời đi. Cùng Mạc Bắc Quân bình thản đối diện, không chút nào vì uy thế của hắn mà chấn kinh thất sắc.
Mạc Bắc Quân đánh giá hắn, đột nhiên "A" một tiếng, làm như phát hiện ra đồ vật có thể khơi dậy hứng thú của vị băng sơn ma quân này.
Thẩm Thanh Thu cao giọng: "Nào có đệ tử chắn trước sư phụ?"
Mạc Bắc Quân hỏi: "Ngươi là đệ tử Thương Khung Sơn?"
Lạc Băng Hà lạnh lùng: "Thương Khung Sơn phái, Thanh Tĩnh Phong tọa hạ, đệ tử Lạc Băng Hà, lĩnh giáo các hạ cao chiêu."
Mạc Bắc Quân bỗng nhiên cười nhạo: "Tiên giả bất tiên, ma giả bất ma. Thật thú vị."
"Tiên không ra tiên" không biết đang nói ai, nhưng "Ma không ra ma" Lạc Băng Hà lại hiểu được, hắn chột dạ rũ hai mắt, nhưng một lát sau lại nâng lên.
Thấy sư tôn cau mày, nhất định là đang tức giận mình không nghe lời, hắn khuyên: "Sư tôn, hắn sẽ không để cho bất kỳ người nào trong chúng ta đi, chi bằng dốc hết toàn lực đánh một trận."
Thẩm Thanh Thu thần sắc có chút bất đắc dĩ: "Ngươi ở tại chỗ này, chỉ là mất mạng uổng phí."
Lạc Băng Hà nói: "Vì sư tôn mà chết, hay là cùng nhập tử lộ với sư tôn, đệ tử đều cam tâm tình nguyện."